ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bạch Nhật Đề Đăng

Chương 68. Gõ cửa

Chương 68: Gõ cửa

Khi Hạ Tư Mộ tỉnh lại, nàng chỉ cảm thấy cảm giác trên người khó mà diễn tả hết thành lời. Ban đầu là ấm áp, sau đó là đau đớn, rồi lại xót xa, rất thoải mái nhưng lại không phải thoải mái. Cảm giác phức tạp cứ phập phồng trong thân thể nàng, có thể nói còn kíc.h thích hơn cả lần đầu tiên nàng đổi xúc cảm nhiều lần như vậy.

Nàng lười biếng mở to mắt, liền thấy Đoạn Tư trước mặt đang nghịch tóc nàng. Hắn chống đầu, mỉm cười nhìn nàng, ngón tay xoay xoay lọn tóc của nàng, da thịt hai người dán chặt vào nhau, nàng còn đang ôm eo hắn, chân kẹp giữa h.ai chân hắn.

Loại cảm giác da thịt kề sát này thật vi diệu, lại làm người say lòng.

Thấy nàng tỉnh lại, Đoạn Tư nở nụ cười rạng rỡ, cất giọng: "Tư Mộ."

Hạ Tư Mộ nheo đôi mắt lại, xoay người một cái, đè hắn xuống dưới thân.

Ngay sau đó, nàng lập tức hối hận vì hành động vừa rồi. Thân thể nàng vì động tác đó mà kêu răng rắc, hơn nữa nơi đau càng thêm đau, nơi xót càng thêm xót, quả thực là tự mình chuốc khổ vào thân.

Nàng nhìn thân thể mình toàn thân xanh tím, cúi người nhìn chằm chằm Đoạn Tư, nghiến răng hỏi:

"Đoạn Tư, ngươi là chó sao?"

Lời vừa thốt ra, nàng đã ngây ngẩn cả người. Đây là giọng của nàng? Sao lại khàn đến vậy?

Đoạn Tư vuốt ve cổ nàng một chút, tri kỷ mà giải thích:

"Ngày hôm qua nàng đã la hét rất lâu, bây giờ thân thể nàng không khác gì người phàm cả, yếu ớt lắm."

Hạ Tư Mộ hất văng tay hắn, cả giận nói bằng giọng khàn khàn đứt quãng của mình:

"Ngươi cũng biết cơ à?"

Đoạn Tư vô tội chớp chớp mắt, chỉ vào dấu răng trên vai mình:

"Ta cảm thấy nàng giống chó hơn đấy."

Hạ Tư Mộ nện một quyền lên ngực hắn, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Đoạn Thuấn Tức, ngươi..."

Nàng còn chưa kịp nói hết câu, Đoạn Tư đã ngẩng đầu, kết thúc cơn giận của nàng bằng một nụ hôn. Sự triền miên ướt át làm Hạ Tư Mộ run rẩy, hắn buông nàng ra rồi nằm xuống, dịu dàng nói:

"Ta sai rồi."

Sở trường của hắn là trò này, tích cực nhận sai, chết không hối cải.

Hắn ôm eo nàng kéo xuống, thân thể vốn đang uể oải của nàng lập tức ngã lên người hắn, dán chặt vào người hắn. Hắn mở to đôi mắt vô tội nhìn chằm chằm nàng, hỏi nàng:

"Cơ mà về sau ta có chú ý, cảm giác lúc sau của nàng thế nào? Thoải mái không?"

"..."

Quỷ Vương đại nhân bốn trăm tuổi, Quỷ Vương đại nhân chủ động cầu hoan vào giờ phút này lại đỏ mặt.

Nàng ngoài mạnh trong yếu, giơ ngón tay chỉ hắn, nói: "Ngươi câm..."

Lời còn chưa dứt, cửa đã ầm ầm mở ra, một tiểu cô nương xinh đẹp chạy vào, vừa chạy vừa kêu:

"Ca ca, muội nghe nói..."

Đoạn Tĩnh Nguyên nghẹn họng, trân trối nhìn căn phòng hỗn độn. Tam ca đang nằm trên giường, trên người tam ca là một mỹ nhân, mỹ nhân với bờ vai trần. Đương lúc nàng há to miệng định hét lên, tam ca đã nhanh chóng dùng chăn che vai mỹ nhân lại, lấy ngón trỏ đặt lên môi ra hiệu im lặng.

"Tĩnh Nguyên! Đừng hét!"

Tiếng thét chói tai đã bị Đoạn Tĩnh Nguyên bóp ch.ết trong cổ họng, nàng ẩy sửng sốt một lát, nổi giận đùng đùng mà đi cũng không được, không đi cũng không xong, bèn đè thấp giọng trách mắng:

"Ngươi... Giữa thanh thiên bạch nhật, ngươi làm gì ca ca ta vậy hả?"

Hạ Tư Mộ nhướn mày, cực kỳ không thể tin nổi, cho rằng mình nghe nhầm.

"Ngươi nói ta?"

Tình hình hiện tại, một nam một nữ ôm nhau trên giường, nam nhân

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip