ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bạch Nhật Đề Đăng

Chương 69. Băng nứt

Chương 69: Băng nứt

Sau khi Đoạn Tư xử lý xong xuôi vụ hôn sự thất bại, lúc trở lại viện, Trầm Anh và Đoạn Tĩnh Nguyên đều đang vây quanh Hạ Tư Mộ ở Hạo Nguyệt Cư của hắn, xem nàng vẽ tranh. Nàng đã thay một bộ váy đối khâm màu nguyệt bạch thêu hoa sen chìm, đỡ tay áo vẽ lên giấy Tuyên Thành.

Bên cạnh bày một đống màu vẽ đậm nhạt đủ loại, Đoạn Tĩnh Nguyên ôm Trầm Anh ngạc nhiên nhìn Hạ Tư Mộ phác họa bức tranh. Khi Đoạn Tư tiến vào, Đoạn Tĩnh Nguyên nhỏ giọng nói với tam ca của mình: “Hạ cô nương này vẽ giỏi quá, muội thấy những họa sư trong cung đều chẳng ai bằng nàng.”

Dừng một chút, nàng ấy còn nói thêm: “Cơ mà hình như nàng không nhận biết được màu sắc, ban nãy muội phải lấy hết thuốc màu của muội ra nói với nàng một lần, họa sư giỏi như vậy sao có thể không nhận biết được màu sắc được?”

Đoạn Tư vỗ vỗ vai Đoạn Tĩnh Nguyên, hắn cũng không trả lời mà ôm lấy Hạ Tư Mộ từ phía sau, khiến cho nàng dừng bút, thoát khỏi trạng thái hết sức chăm chú mà chú ý tới hắn.

“…” Đoạn Tĩnh Nguyên che kín mắt Trầm Anh, nói chúng ta không quấy rầy nữa, vừa nói vừa kéo Trầm Anh ra khỏi phòng. Trầm Anh còn giãy giụa kêu muốn ở với Tiểu tiểu thư tỷ thêm chút nữa nhưng không thể lay chuyển được sức mạnh của Đoạn Tĩnh Nguyên.

“Tam ca huynh kiềm chế chút! Muội đã nói với tẩu tử và cả quản gia rằng tỷ tỷ Trầm Anh tới, nhưng ít nhất hai người cũng phải giả vờ giống một chút. Còn nữa… Đừng dạy hư con nít!”

Đoạn Tư cười ra tiếng, hắn buông tay Hạ Tư Mộ đi đóng cửa, nói với Đoạn Tĩnh Nguyên ở ngoài: “Cảm ơn muội muội chiếu cố.”

Chờ khi ngoài cửa không còn động tĩnh nữa, hắn mới xoay người đi lại phía sau Hạ Tư Mộ, tiếp tục duỗi tay vòng lấy eo nàng.

“Ta còn tưởng rằng lúc ta trở về nàng sẽ biến mất chứ.”

Tầm mắt Hạ Tư Mộ vẫn đặt lên bức tranh, nàng nhẹ nhàng cười nói: “Ngươi và Hòa Gia Phong Di hợp sức khiến ta mất đi pháp lực, ta còn có thể chạy đi đâu được?”

“Vương Tố Nghệ đã bình an rời khỏi phạm vi Nam Đô, đến Thuận Châu rồi.”

“Ngươi nên gọi nàng là phu nhân chứ.”

“Tư Mộ…” Đoạn Tư kéo dài giọng, tựa như đang cầu xin sự khoan dung. Hạ Tư Mộ quay mặt lại nhìn hắn, trong mắt vốn hàm chứa ý cười chợt tắt khi thấy rõ sườn mặt hắn. Nàng buông bút duỗi tay xoa gương mặt hắn, hỏi: “Ai đánh ngươi?”

Đoạn Tư có chút kinh ngạc, hắn đã tự chườm đá rồi, cả ngày hôm nay cũng không có ai nhìn ra dấu tay trên mặt hắn, nhãn lực của quỷ quả nhiên không bình thường.

Đoạn Tư đặt tay lên bàn tay nàng đang vuốt ve hắn, mi mắt cong cong: “Không có việc gì, bây giờ ta không có xúc cảm, không đau chút nào.”

Hạ Tư Mộ nhíu mày, nàng nghĩ nghĩ, nói: “Là phụ thân ngươi đánh ngươi?”

“Ừm.”

“Năm đó ông ta thấy ngươi chết mà không cứu, nay lại còn không biết xấu hổ mà đánh ngươi.”

“Phụ thân ta tất nhiên không cảm thấy mình làm sai.” Dừng một chút, Đoạn Tư dựa vào bả vai nàng, nói: “Ta cũng không thể chỉ trích ông ấy, nói năm đó ông ấy đã sai rồi. Nàng còn nhớ lúc ấy ta nhắc tới khoáng vật Thiên Lạc trước mặt các tướng quân không?”

“Nhớ.”

“Năm đó người Hồ Khế uy hiếp phụ thân ta chính là muốn có được phương pháp tinh luyện Thiên Lạc của Lạc Châu.”

Khi phụ thân hắn còn trẻ có kết giao với một vài bằng hữu giang hồ, trong đó Văn Thanh Các chuyên thực

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip