ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bạch Nhật Đề Đăng

Chương 93. Nóng sốt

Chương 93: Nóng sốt

Mặc dù Đoạn Tư đi ra từ chỗ Phương Tiên Dã bằng cửa, nhưng khi trở lại Đoạn phủ, hắn vẫn phải trèo tường. Đến khi Đoạn Tư thoăn thoắt đáp xuống sân thì bất ngờ bắt gặp ánh mắt của Đoạn Tĩnh Nguyên.

"Đã trễ thế này rồi, sao muội còn chưa ngủ?"

Sau khi mắt to trừng mắt nhỏ một lát, Đoạn Tư hỏi.

Đoạn Tĩnh Nguyên cầm đèn chạy tới, cũng kinh ngạc nói:

"Muội nhớ ra rượu hoa cúc của muội thiếu một vị... Không đúng, trễ thế này rồi, huynh ăn mặc thế này là đi đâu?"

Nàng vừa đến gần thì trông thấy trên vạt áo Đoạn Tư có vết máu, sắc mặt nàng trắng bệch, đôi môi run rẩy nói:

"Tam ca... Huynh... Huynh đi giết người sao?"

Đoạn Tư không khỏi bật cười, hắn ung dung đi về viện của mình, thuận tay vỗ đầu Đoạn Tĩnh Nguyên:

"Không phải, đó là máu của ta."

Đoạn Tĩnh Nguyên lập tức đuổi theo, nàng hỏi:

"Vậy huynh bị thương sao? Rốt cuộc huynh đã đi làm gì vậy?"

Đoạn Tư lắc đầu, đặt ngón tay lên môi nói: "Bí mật."

Đoạn Tĩnh Nguyên tức phồng mang trợn má, đi theo Đoạn Tư vào Hạo Nguyệt cư của hắn, vừa đi vừa nói:

"Lần này huynh đừng hòng lừa muội, nếu huynh không kể cho muội nữa thì muội sẽ đi nói cho cha..."

Nàng còn chưa nói xong đã thấy Đoạn Tư bước chậm lại, hắn lảo đảo rồi chẳng hề có dấu hiệu gì mà ngã quỵ xuống đất, phát ra tiếng vang trầm đục rồi không động đậy nữa. Đoạn Tĩnh Nguyên giật mình, nhỏ giọng gọi:

"Huynh, huynh đừng hù muội, huynh đừng giả vờ nữa, mau đứng lên đi!"

Đoạn Tư nhắm chặt hai mắt nằm trên phiến đá trong sân, dưới ngọn đèn dầu, sắc mặt hắn tái nhợt cứ như một viên bạch ngọc sắp vỡ nát.

Đoạn Tĩnh Nguyên lập tức luống cuống, nàng đặt đèn lồng xuống đỡ Đoạn Tư lên, gọi:

"Tam ca, tam ca, huynh tỉnh lại đi!"

Thời điểm ôm lấy Đoạn Tư, nàng mới cảm nhận được nhiệt độ kinh người trên cơ thể hắn... Hắn đang sốt, Đoạn Tĩnh Nguyên bàng hoàng ôm trán Đoạn Tư, cao giọng:

"Tam ca! Tam ca!"

Như bị giọng của Đoạn Tĩnh Nguyên quấy nhiễu, Đoạn Tư nhíu mày, khẽ gọi một tiếng... Hạ Tư Mộ, sau đó mặc cho Đoạn Tĩnh Nguyên gọi thế nào hắn cũng không đáp lại.

Đoạn Tĩnh Nguyên lo lắng muốn đứng dậy gọi người, nhưng thấy quần áo dạ hành trên người tam ca thì nàng lại nghĩ không thể kinh động cha mẹ. Đương lúc do dự nhìn ra cửa viện, nàng đột nhiên cảm nhận được một hơi thở lạnh lẽo, quay lại nhìn, nàng ngạc nhiên khi thấy hình bóng quen thuộc.

Nữ tử cao gầy mỹ lệ đứng bên cạnh Đoạn Tư, khoác trên mình bộ khúc cư tam trọng y đỏ trắng đan xen, tua rua bạc trên trán lay động. Gió Bắc thét gào, ánh đèn chập chờn, quỷ khí thâm trầm trên người nàng còn lạnh hơn gió Bắc ba phần.

Khó khăn lắm Đoạn Tĩnh Nguyên mới tìm về được giọng nói của mình, nàng lắp bắp nói:

"Hạ... Hạ Tiểu... Hạ cô nương."

Quỷ khí quanh thân Hạ Tư Mộ nhanh chóng rút đi, đôi mắt nàng khôi phục lại hai lòng đen trắng, nàng gật nhẹ đầu xem như chào lại Đoạn Tĩnh Nguyên. Nàng cụp mặt nhìn Đoạn Tư một lát, thở dài một hơi giơ tay lên, cơ thể Đoạn Tư lập tức bị nhấc lên, nàng nắm lấy cánh tay Đoạn Tư khoác lên vai.

Trán Đoạn Tư gục vào cần cổ Hạ Tư Mộ, hắn mơ hồ vươn tay ôm cổ nàng, nhắm hai mắt thấp giọng nói:

"Hạ Tư Mộ..."

Hạ Tư Mộ liếc nhìn hắn một cái rồi xoay người đi về phòng hắn, cửa phòng tự động mở ra. Đoạn Tĩnh Nguyên nhắm mắt đuổi theo sau, nàng thấy Hạ Tư Mộ đặt Đoạn Tư lên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip