Chương 94: Bắt cóc
Lúc mặt trời vừa ló dạng, Khương Ngải đã thấy bóng dáng Hạ Tư Mộ cô đơn trên đường cái Ngọc Chu thành. Nàng chậm rãi bước đi, tựa như đang trút bỏ nỗi ưu tư, không biết tâm tư phiêu dạt nơi đâu.
Khương Ngải tiến đến bên cạnh, ngón tay thon dài chỉ vào khóe miệng Hạ Tư Mộ, giọng điệu trêu chọc: “Vương Thượng, miệng ngài dính thứ gì vậy?”
Hạ Tư Mộ khẽ sờ lên môi, đáp: “Nước thuốc.”
Khương Ngải thoáng ngạc nhiên, quỷ vật sao cần đến thuốc thang? Nàng lập tức liên tưởng đến tiểu bằng hữu ở nhân gian, nhưng nhìn sắc mặt Hạ Tư Mộ, đành nuốt ngược câu hỏi vào lòng.
Hai người sóng vai dạo bước trên đường phố Ngọc Chu thành. Quỷ giới hiện đang trong cảnh hỗn loạn, các vị điện chủ đều đã trở về lãnh địa của mình thống lĩnh quỷ quân, phản loạn nổi lên khắp nơi. Những ác quỷ bảo vệ quanh Vương Thượng cũng đều được Hạ Tư Mộ điều đi chinh phạt, Ngọc Chu thành giờ đây vắng vẻ hơn bao giờ hết.
“Gần đây Bạch Tán Hành biểu hiện không tệ,” Hạ Tư Mộ thản nhiên lên tiếng.
“Lão ta hận không thể ăn tươi nuốt sống Yến Kha, đương nhiên là sẽ hăng hái nhất trên chiến trường rồi. Yến Kha không dùng được đèn Quỷ Vương, chỉ dựa vào pháp lực của hắn ta thì làm sao đánh bại được ngài?” Khương Ngải đáp, rồi hiếu kỳ hỏi: “Nhưng vì sao Yến Kha lại không thể sử dụng đèn Quỷ Vương? Pháp lực của hắn ta cũng không hề yếu, lẽ ra phải khống chế được bảo vật kia chứ.”
Hạ Tư Mộ khẽ cười, nhẹ nhàng bâng quơ: “Chỉ cần ta còn ở đây, hắn ta đừng hòng chạm vào đèn Quỷ Vương.”
Hai người bước đến một góc phố vắng, trước mắt là một khóm thu hải đường đang nở rộ, trải dài đến tận cuối con đường. Hạ Tư Mộ dừng chân, ngồi xổm xuống ngắm nhìn những đóa hoa rực rỡ, tấm bản đồ phong cảnh Ngọc Chu thành do Đoạn Tư vẽ hiện lên trong tâm trí nàng.
Thu hải đường, cỏ tương tư. Những đóa hoa mang sắc hồng nhạt, tựa như ánh hoàng hôn buổi chiều thu sau khi mặt trời lặn, hương thơm thoang thoảng, man mát như sương sớm hòa quyện cùng hương cỏ.
Khương Ngải nhìn khóm thu hải đường, như chợt nhớ ra điều gì, nói: “Gỗ và thuốc màu mà ngài yêu cầu trước kia đã chuẩn bị xong, đang để ở sau núi. Chu sa, chì đỏ, than đen, phẩm lục, thư hoàng (*), rốt cuộc ngài định xây cung điện gì vậy? Xa hoa đến vậy sao? Mà ngài cũng có nhận biết được đâu.”
Hạ Tư Mộ im lặng, nàng đưa tay vuốt ve cánh hoa hải đường, đột nhiên hỏi Khương Ngải: “Dì Khương Ngải, người còn nhớ cảm giác đau là thế nào không?”
Khương Ngải giật mình, nàng ta ngẫm nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Quên rồi, chỉ nhớ đó là một cảm giác không hề dễ chịu.”
“Thật kỳ lạ, rõ ràng ta không cảm nhận được,” Hạ Tư Mộ nhỏ giọng nói.
Nhưng sao nàng lại thấy đau đến thế, từ khi gặp Đoạn Tư, cho đến tận bây giờ.
Khương Ngải, Bạch Tán Hành, Hòa Gia Phong Di, thậm chí cả cha mẹ thân nhân từ xa xưa, ai cũng nói sức mạnh của nàng vô song, nàng sẽ là Quỷ Vương mạnh nhất.
Thật sự là thế sao?
Nàng chưa từng khẩn trương đến vậy, khao khát sức mạnh để bảo vệ hắn, giải thoát hắn khỏi già nua, bệnh tật, thống khổ và cái chết.
Nhưng nàng lại bất lực, nàng không thể chống lại sinh lão bệnh tử của con người.
Nàng hận sự bất lực của chính mình.
Lần này, Đoạn Tư dẫn một vạn quân từ tiền tuyến trở về, đóng quân ở vùng ngoại ô Nam Đô, nói là chiến thắng trở về bái kiến tân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền