ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 112. Giáng Quân(5)

Chương 112: Giáng Quân(5)

Hồng cô cô vẫn luôn nói xấu sau lưng Tô Thắng. Lần nào bà cũng nói:

"Nhìn đi, tiêu cục Chấn Đình chả trụ nổi bao lâu nữa, sắp không có cơm để ăn mà lại khinh thường chúng ta."

Tô Thắng chỉ cười, thầm nghĩ một cô nương vừa có thể kiêu ngạo vừa biết cúi đầu thì sẽ không đến nỗi không có cơm ăn đâu.

Thoắt cái Hồng cô cô đã lải nhải thêm hai ba năm. Thế nhưng, tiêu cục Chấn Đình không những không sụp đổ, mà việc làm ăn còn dần tốt lên. Cánh cổng tiêu cục lúc trước chỉ thấy kiến bò qua, nay đã đứng đầy khách hàng, người ngựa tới lui đông đúc. Mọi người đều gọi Tô Thắng là tiêu đầu, yên tâm giao hàng hóa nhà mình cho cô. Khi nói chuyện với nhau thì cũng chỉ là thương lượng thời hạn và giá cả giao hàng. Còn việc tiêu đầu là nam hay nữ thì có quan trọng không? Không quan trọng.

Tô Thắng rất biết ơn ông chủ Tần. Ông là người quen cũ của cha cô. Hai năm trước, cô tìm được ông và tuy ông không quá tin tưởng cô, nhưng không chịu nổi sự van nài và hứa hẹn của cô, ông đã đồng ý để họ áp tải một lô ngọc thạch. Ông nói rõ, người nhận hàng ở vùng sâu vùng xa, đường đi trắc trở, sơn tặc nổi tiếng hung hãn, số lượng hàng không lớn, thù lao cũng không cao. Vì vậy các tiêu cục khác không muốn nhận đơn.

"Nếu tiêu cục Chấn Đình đáng tin như cô nói, có thể bảo vệ hàng hóa tới nơi an toàn, vậy thì sau này ông sẽ ưu tiên lựa chọn tiêu cục Chấn Đình để gửi hàng như khi cha cô còn sống."

Ông nói.

"Nhưng nếu cô vận chuyển đơn hàng thất bại thì phải đền bù gấp hai lần giá trị lô hàng, trên đường gặp nguy hiểm, gãy tay gãy chân hay thậm chí là mất mạng thì cô cũng phải tự gánh vác hậu quả."

Cô đồng ý ngay lập tức, không hề nghĩ ông chủ Tần đang làm khó cô mà xem đây là cơ hội đáng quý. Ban đầu các chú bác trong tiêu cục phản đối rất kịch liệt, nói ông chủ Tần không hề muốn giúp đỡ mà chỉ muốn hại cô. Họ đã nghe về địa điểm giao hàng rồi, mười tiêu cục thì đã hết chín tiêu cục không chịu đi đến đó.

Cô lại cười nói:

"Vậy thì tiêu cục Chấn Đình sẽ là tiêu cục còn sót lại."

Trước khi đi, cô còn đặc biệt tới tìm nó, nói cô sắp đến một nơi rất xa, sẽ đi qua rất nhiều thành trì thú vị, hỏi nó có muốn cô mua gì giùm không.

"Không muốn ta mua gì giúp cậu thật à?"

Cô đứng bên ngoài hàng rào trước sân nhà nó, không vào nhà, tựa như lúc nào cũng có thể chạy đi ngay.

Nó lắc đầu, nói:

"Nơi đó xa lắm hả? Nghe nói đường xá khó đi lắm, sơn tặc cũng ghê gớm nữa."

Nó thoáng dừng lại, nói:

"Buộc phải đi à?"

"Buộc phải đi."

Cô nhún vai,

"Tiêu cục có tồn tại được hay không phụ thuộc hết vào chuyến đi này. Ta biết ông chủ Tần cố ý làm khó ta, nhưng càng làm khó, ta càng không muốn lùi bước. Ta buộc phải vượt qua, cùng lắm thì chết thôi."

"Cũng có thể bị bắt làm áp trại phu nhân nữa..."

Nó chân thành kể ra một nguy cơ khác.

Cô cười to:

"Vậy người chết sẽ là kẻ khác."

"Thôi thì..." Nó muốn nói thôi thì đừng đi nữa, nhưng khi chạm vào ánh mắt cô thì lại biến thành:

"Thôi thì đi cẩn thận nhé!"

"Biết rồi." Cô hất cằm,

"Chỉ cần hoàn thành chuyến hàng này, tương lai tất có đường đi."

Ánh trăng vẩy xuống đỉnh đầu cô trông như vầng Phật quang bảo vệ cô bình an.

"Bảo trọng nhé."

"Ừm."

Ba tháng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip