ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 111. Giáng Quân(4)

Chương 111: Giáng Quân(4)

Lúc mới xuống Nhân giới, nó trốn trong núi sâu, không dám tới phố xa sầm uất. Sau đó, nó nghĩ nếu đã sống ở Nhân giới thì không thể để nguyên hình dáng sợi tơ hồng được, mà nó cũng không muốn tu luyện thành hình người như các yêu quái khác vì quá tốn thời gian và nó cũng không biết cách tu luyện. Nó suy nghĩ rất lâu, cuối cùng lẻn vào phòng bếp của một hộ gia đình.

Nó là Giáng Quân, "bám dính" là năng lực bẩm sinh của nó, năng lực đó kết hợp với tiên pháp của Nguyệt Lão đã giúp nhân duyên dính chặt lấy nhau. Có năng lực này, lấy bột mì dán lên người để nặn thành cơ thể, dưới sự hỗ trợ của yêu khí bẩm sinh và tiên khí được tích tụ, việc nó biến thành hình người cũng không phải là khó. Nó không phải là người đầu tiên làm thế, nghe nói có rất nhiều thuật sĩ từng dùng bùn đất hoặc hoa sen hoặc cây cối tạo thành hình người, nhưng dùng bột mì thì... hẳn là không nhiều lắm.

Tóm lại, hôm đó nó lục đục trong bếp cả tối, mãi tới khi hửng sáng, nó mới đi ra ngoài bằng dáng dấp của một chàng trai, sẵn tay chôm luôn bộ đồ đang phơi ngoài sân để khoác lên người. May là suốt đêm gia đình đó không có ai giật mình tỉnh giấc xuống bếp, nếu không e rằng sẽ sợ chết khiếp khi chứng kiến quá trình sợi tơ hồng biến thành người. Kể từ đó, nó biến thành người, thân thể rất chắc chắn, không phải cơ bắp xương cốt chắc chắn mà là mỗi miếng bột mì dính lên người nó đều vô cùng chắc chắn, có lẽ là nhờ có tiên khí mà dáng vẻ cũng khá tuấn tú.

Nó cứ tưởng là nó đã có thể bắt đầu cuộc sống mới đầy vui vẻ, nhưng "cuộc đời" đã dạy cho nó bài học đầu tiên. Nó muốn ngắm nhìn cuộc sống phồn hoa ở đô thị, nhưng trên đường xuống núi thì bị nhóm sơn tặc đánh tơi bời vì nó không có cắc bạc nào. Tuy cơ thể được làm bằng bột mì nhưng ít nhiều vẫn cảm nhận được cơn đau, thêm cả nó chưa quá quen với cơ thể mới nên hầu như không tìm được cơ hội phản kích. Nhóm sơn tặc đánh xong vẫn không hả giận, vậy là đá nó xuống núi.

Trong tình huống như thế, nếu là trong truyện thì có lẽ nó sẽ là công tử gặp đại nạn không chết, được cao nhân cứu giúp, truyền thụ cho một thân võ nghệ, hoặc cũng có thể là được một tiểu thư xinh đẹp nhặt về, từ đó tình chàng ý thiếp. Tiếc rằng tuy nó cũng được cứu nhưng ân nhân của nó không phải là cao nhân, cũng không phải là tiểu thư xinh đẹp mà là một người đàn bà mập mạp hơn năm mươi tuổi. Hôm đó, nó xui xẻo lăn xuống sân trong ngôi nhà dưới chân núi của bà ấy, còn đè chết một con gà mái sắp đẻ trứng của bà nữa. Có yêu quái nào xui xẻo hơn nó không?

Bà mập tiếc rẻ không thôi, nói là cứu nó nhưng chẳng thà nói bà ta kiên quyết không để cho nó chết, nó chết rồi thì lấy ai đền con gà cho bà ta. Nó không có tiền, bà mập ngồi dưới đất khóc lóc thảm thiết cỡ nào thì nó cũng không có tiền để đền.

"Không có tiền chứ gì?"

Bà mập lau nước mũi, đứng lên chỉ vào mặt nó, nói:

"Không có tiền thì bỏ sức!"

Dứt lời, bà ta nhìn nó từ đầu xuống chân, cuối cùng nhìn mặt nó: "Mặt mũi tướng tá cũng được đấy, vậy sau này đi áp hôn với ta đi, ai hỏi thì nói là cháu ta, tiền thì chia cho ngươi hai phần, nhưng ta giữ hết, coi như là tiền ngươi đền

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip