ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 114. Giáng Quân(7)

Chương 114: Giáng Quân(7)

Nhà nó ở phía tây Lạc Dương, ngôi phủ đang tổ chức tiệc cưới ở thung lũng Hoa Hạnh cách trung tâm Lạc Dương vài chục dặm về phía đông. Có lẽ khu đất rộng lớn này đều thuộc về gia đình này, nhà cửa xây dựa lưng vào núi, trước nhà còn có con sông nhân tạo nho nhỏ, có thuyền neo gần bờ, có cầu đá bắc ngang, rừng hạnh vây quanh, vào mùa xuân hẳn là đẹp lắm.

Giờ phút này, dọc theo con đường hoa hạnh đến cầu đá rồi lại đến cổng giăng đèn kết hoa có dán chữ "Hỷ", ngoài cổng treo tấm biển "Vu phủ" rất to, đám người làm đáng lẽ phải đứng trước cổng đón khách thì đang luống cuống tay chân, chen chúc cạnh tường rào hô to gọi nhỏ về phía bờ tường.

"Ở đây à?"

Đào Yêu hất cằm về phía ngôi phủ sáng đèn ầm ĩ tiếng nhạc dưới sườn núi, khịt khịt mũi,

"Xa thế mà còn ngửi thấy mùi rượu thịt, kết hôn thật tốt!"

Nó không để ý mùi rượu thịt, chỉ lo đánh giá kích thước và hoàn cảnh xung quanh ngôi nhà, lầm rầm:

"Phủ to quá, thoạt trông rất có tiền có quyền."

Hẳn rồi, chỉ xem số lượng mái ngói và kiến trúc ngôi phủ là biết chủ nhà không phải hạng xoàng.

Hai người ngẩng đầu lên, một cô gái mặc áo cưới ngồi trên bờ tường, tay cầm bầu rượu, vừa uống vừa nhìn ra bên ngoài.

"Thiếu phu nhân, người mau xuống đây đi! Kẻo ngã đó! Hôm nay người trèo lên đó mấy lần rồi đấy!"

Bọn người làm đứng bên dưới rất muốn khóc.

"Ngồi trên đây mới nhìn được xa!"

Cô phản bác, lại uống thêm ngụm rượu.

"Ôi van xin người đừng uống nữa! Rốt cuộc người muốn nhìn cái gì vậy?"

Bọn người làm vừa khuyên cô vừa bảo nha hoàn bên cạnh đi mời thiếu gia tới, kết quả nha hoàn nói thiếu gia đấu rượu với người ta nên giờ đã say bất tỉnh nhân sự rồi.

"Khách quý của ta còn chưa tới!"

Cô lau miệng, giận dữ nói,

"Hôm nay cậu ta mà không tới thì cậu ta chết chắc!"

Thấy vậy, Đào Yêu nhịn cười, vừa đi về phía trước vừa nói to:

"Vẫn chưa chết đâu, đang ở đây nè!"

Mọi người quay sang, trông thấy một công tử mặc hồng y đang bối rối cười với họ.

Trên bờ tường, nhìn thấy nó, Tô Thắng sửng sốt hồi lâu, dụi mạnh mắt, sau đó mới nói to:

"Có phải cậu không?"

Nó ngẩng đầu, cười: "Tôi đây."

Sau đó, trong tiếng thét sợ hãi, cô nhảy xuống, tà áo bay lên hệt như đóa hoa màu đỏ bồng bềnh giữa không trung.

Cô vững vàng tiếp đất, cười ngây ngốc như nhặt được vàng, xông tới ôm cổ nó:

"Ta cứ nghĩ hôm nay cậu không tới chứ!"

"Phải tới chứ, hôm nay là ngày vui của cô mà."

Nó chần chừ một thoáng rồi cũng giơ tay vỗ nhẹ lưng cô như những người bạn cũ.

Cô đứng thẳng dậy, nhìn Đào Yêu rồi đánh giá một hồi:

"Cô bé này là ai?"

Nó lùi lại một bước, tự nhiên nắm tay Đào Yêu, cười: "Vợ tôi."

Đào Yêu sặc sù sụ, bấm móng tay vào bàn tay nó, mặt lại như không, cười hì hì nói:

"Xin lỗi nha, bọn ta tới trễ quá."

Cô tới trước mặt Đào Yêu, đi vòng quanh đánh giá nàng, cuối cùng nhìn chằm chằm mặt Đào Yêu, hỏi:

"Trông cô không giống tiểu thư khuê các, làm gì?"

"Đại phu." Mắt Đào Yêu cong thành vành trăng vì cười.

"Được đấy!" Cô vỗ mạnh vào vai nó,

"Có vợ làm đại phu thật tốt quá, ngốc vậy mà cũng lừa được cô bé này về nhà!"

Nó cười:

"Cô cũng giỏi quá, cuối cùng cũng kiếm được chồng."

"Có gì đâu mà giỏi, hồi trước lúc áp tải gặp đám giặc cỏ bắt cóc tống tiền nên tiện tay cứu tên tay trói gà không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip