Chương 115: Hàm Thử(1)
Sáng sớm mùa đông ở ngoài đường Lạc Dương, sương sớm lượn lờ, người đi đường thưa thớt, rất nhiều cửa hàng còn chưa mở cửa. Đào Yêu giống như một du khách không có điểm đến, nhàn nhã vừa đi vừa gặm bánh bột ngô, chốc thì đi về phía nam, chốc lại quành sang hướng đông, đi vài bước thấy sai sai thì lại xoay sang hướng tây. Tốt quá, từ tối qua đến giờ, bầu trời im ắng, không có tia chớp, không có sấm sét. Đây là một buổi sáng bình thường đến không thể bình thường hơn đối với dân chúng Lạc Dương, tất nhiên điều kiện tiên quyết là họ không nhìn thấy con yêu quái đang nằm trong bàn tay trái của Đào Yêu.
Nó nhỏ như quả trứng gà, cả người tròn xoe, không có chân cũng chẳng có đuôi chuột, bộ lông trắng muốt dính ít muối, lúc này đang phồng má gào khóc, có lẽ là đã biết mình gặp đại nạn.
Đào Yêu nghe phát phiền:
"Còn khóc nữa là ném mi vào nồi nước sôi đó!"
"Tôi đói chít chít! Đói không chịu nổi nữa nên mới đi trộm muối chít chít!"
Hàm Thử khóc to, giọt nước mắt còn to hơn đầu nó rơi xuống đất lập tức biến thành một bông tuyết nhỏ rồi dần tan biến. Cũng may là tan biến, nếu không sẽ khóc thành dòng sông mất.
Đào Yêu dừng lại, giơ nó lên trước mặt:
"Muối không hề rẻ, cậu mập kia chỉ làm ăn nhỏ, ngày nào mi cũng ăn vụng mà không biết xấu hổ à? Nếu không phải ta tiện đường ghé vào ăn sáng thì sớm muộn gì cái quán nhỏ đó cũng bị mi ăn tới sập tiệm."
"Mắc mớ gì tới cô chít chít!"
Chắc hẳn nó không biết thân phận của Đào Yêu, nói rất tủi thân,
"Đói thì phải ăn chớ chít chít!"
"Nói chuyện đàng hoàng cho ta, cứ chít chít làm gì!"
Đào Yêu chọt đầu nó, mềm mềm như quả bóng da.
"Nói đi nói lại thì cũng là do đói, tôi đói lắm, tôi muốn ăn!"
Nó càng khóc tợn, trước người nó cứ như có tuyết rơi.
Đào Yêu rất ghét nghe tiếng khóc, nàng thả lỏng tay ra, để mặc cho nó rơi xuống đất, vì thân hình quá tròn trĩnh mập mạp mà nó bị nảy lên mấy cái mới chạy đi.
"Tóm lại, sau này ta mà bắt gặp mi ăn trộm muối của người khác nữa là ta sẽ nhổ sạch lông của mi đấy."
Đào Yêu nhìn chằm chằm nó, cho nó một lời cảnh cáo nho nhỏ.
Thật ra, đến cả lời cảnh cáo cũng chỉ là hù dọa cho vui mà thôi, nếu nó bị nàng bắt quả tang ăn trộm muối lần nữa thì cùng lắm là nàng chỉ xách nó đi như hôm nay chứ không làm gì nó cả. Nó là tiểu yêu có tu vi thấp đến mức không thể thấp hơn, chỉ nặng lời một chút thôi cũng đủ khiến nó sợ chết khiếp. Trong Bách Yêu Phổ, thông tin về nó cũng chỉ có đôi dòng: Xung quanh sản phụ thường có yêu, người phàm không nhìn thấy, không biết đến từ đâu, hình dáng giống chuột nhưng không có chân, bám theo đứa trẻ mới sinh, lấy nước mắt làm thức ăn, cười ra gió, khóc thành tuyết, cả đời không thể rời xa một người, được gọi là Hàm Thử, vô hại.
Nó được coi là tiểu yêu quái còn vô dụng hơn cả con kiến, nhiều người vừa sinh ra đã bị loài yêu quái này bám lấy. Chúng tụ tập ở gần sản phụ, chỉ chờ sinh mạng mới vừa ra đời là chúng sẽ xông lên tranh nhau liếm giọt nước mắt đầu tiên của đứa bé. Kẻ giành chiến thắng sẽ gắn kết với vận mệnh của đứa bé cả đời, cả đời chỉ được lấy nước mắt của đứa bé ấy làm thức ăn, mãi mãi không chia lìa, cho đến khi đứa bé ấy rời
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền