Chương 123: Phật Nhãn(2)
Đào Yêu thò tay vào túi mấy lần nhưng cuối cùng vẫn không lấy thuốc ra.
Về phần Hàm Thử, thật lòng thì nàng sắp bị nó làm phiền sắp chết rồi, trước đó hành hạ nàng thì thôi đi, bây giờ còn muốn nàng – đường đường là Quỷ y Đào Đô – phải bôn ba đi cứu nó. Nàng quyết định rồi, nếu cứu không được thì thôi, chắc chắn nàng sẽ không thương xót chút nào đâu, vốn cũng chỉ tiện tay mà thôi, còn nếu cứu được... Cứ để cho Liễu công tử làm thịt nó, hắn thích ăn thịt chuột nhất mà!
Từ phố xá náo nhiệt ra tới khu đồng không mông quạnh này, con yêu quái đã ăn thịt Hàm Thử luôn nằm trong tầm mắt nàng. Suốt quãng đường, biểu hiện của con yêu quái đó rất bình thường, nhìn sao cũng thấy ngu ngu, chẳng lẽ mục đích nó xuất hiện chỉ để ăn thịt yêu quái khác? Suốt quãng đường đã có mấy lần nàng định ra tay nhưng rồi kiềm lại, bởi vì con yêu quái đó rất lạ. Lúc mới gặp nó chỉ là một con rắn trong suốt bay lượn trong không trung, đến nơi đông đúc thì nó biến thành cọng cỏ hình người hệt như được đứa trẻ con vẽ bừa rồi đáp xuống đất. Nó vẫn trong suốt, tung tăng đi khắp nơi, khi đi qua sạp trái cây thì ghé lại ngửi, khi đi qua hàng chong chóng thì nó cũng thò đầu tới thổi, trông rất ra dáng đứa con nít rảnh rỗi đi chơi. Điều khiến nàng thắc mắc nhất là con yêu quái mà mắt thường không tài nào nhìn thấy ấy lại chẳng có chút yêu khí nào, chỉ thỉnh thoảng những lúc nó ợ hơi mới tỏa ra hơi thở không thuộc về nó. Hẳn là Hàm Thử vẫn còn ở trong cơ thể nó chứ chưa bị tiêu hóa, nếu bây giờ mà giết nó thì e là sẽ mất cơ hội cứu Hàm Thử, tạm thời chỉ còn nước đi theo xem nó đi đâu rồi tính tiếp.
Mặt trời đã khuất dạng, ngoài đường càng lúc càng thưa thớt, nàng thấy con yêu quái nghênh ngang rẽ vào đường mòn lên núi, cây cối bên đường thổi xào xạc.
Càng đi càng lạnh, buổi tối mùa đông lạnh căm căm khiến tay nàng lạnh cóng, sờ đâu cũng thấy khó chịu, đã vậy còn phải đề phòng thú dữ nơi rừng núi hoang vu. Chả có người bình thường nào lại lên núi vào giờ này, đến cả Đào Yêu cũng thấy rờn rợn, thầm nghĩ đúng là lâu quá rồi chưa đi một mình vào ban đêm, trước đây luôn có Liễu công tử và Lắm Lời đồng hành, người đông thế mạnh, chưa kể Liễu công tử là đại xà yêu, không cần hiện nguyên hình cũng mang đầy sát khí khiến đám đạo chích sợ vỡ mật. Tóm lại, kể từ khi rời khỏi Đào Đô, chỉ cần gặp nguy hiểm nào có thể giải quyết bằng vũ lực thì đều do Liễu công tử xử lý hết, chớ để sự cố chấp nấu nướng cùng dáng vẻ nấu ăn ngớ ngẩn của hắn đánh lừa. Có câu "Con người sống ở đời sẽ có lúc nghĩ quẩn" thì yêu quái già cũng vậy, chỉ có như vậy mới giải thích được sở thích bếp núc của Liễu công tử.
Giờ phút này, Đào Yêu thấy hơi nhớ Liễu công tử.
Gió rét thổi qua, Đào Yêu có cảm giác bím tóc của mình cũng lạnh, cộng thêm những tiếng kêu kỳ lạ chốn núi rừng càng khiến người ta sởn da gà.
Không lâu sau, giữa đêm tối dần xuất hiện ánh sáng, hình dáng của căn nhà bỏ hoang cũng hiện ra rõ ràng hơn.
Con yêu quái kia ngốc thật, không hề phát hiện mình bị bám theo.
Về phần mình, Đào Yêu hết sức cẩn thận mới không bị vấp đá trẹo chân. Nàng vừa đi theo con yêu quái vừa ngó ngàng dưới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền