ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 122. Phật Nhãn(1)

Chương 122: Phật Nhãn(1)

Ánh lửa, tiếng thét cùng mùi máu bện vào nhau tạo thành thứ âm thanh và màu sắc tuyệt vọng nhất thế gian đang tìm cách trốn chạy nhưng không được, chỉ đành bị giam cầm trong tòa thành.

Thùng thùng thùng thùng!

Không biết có bao nhiêu bàn tay điên dại đập mạnh lên cổng thành, có lẽ còn có người cảm thấy dùng tay thôi không đủ mà không màng đau đớn nện cả thân mình lên cửa, ý chí sinh tồn chống đỡ cơ thể sắp chết, bộc phát ra sức mạnh lớn nhất trong đời.

Cổng thành rất vững chắc, chịu sức phá của ngàn người mà vẫn không nhúc nhích. Nhưng âm thanh vang vọng chưa từng ngơi nghỉ từ bên trong khiến con tim của những người bên ngoài thít chặt, không dám hoàn toàn tin vào độ vững chắc của cánh cổng, cứ nơm nớp lo sợ nó sẽ vỡ tan tành.

"Đại nhân..." Tên thuộc hạ vừa sợ hãi vừa ngờ vực nhìn hắn,

"Có lẽ trong thành còn có dân chúng vô tội... Không mở cổng thành thật sao?"

Hắn không nói gì, chỉ thấy đầu ong ong. Hắn không thể biểu hiện ra ngoài bất cứ tâm trạng nào trừ sự kiên định nên đành dùng hết sức nắm chặt thanh kiếm đến nỗi cả cánh tay lẫn cơ thể đều run lên nhè nhẹ.

Chuôi kiếm cứng cáp dường như muốn tan chảy trong lòng bàn tay nóng rực của hắn. Giờ phút này, thân thể hắn còn nặng nề hơn cả cánh cổng thành trước mắt.

"Đoàn đại nhân giữ được thành thì sẽ giữ được huyết mạch Đoàn gia, giữ được cuộc sống vinh hoa phú quý, đại nhân hãy suy xét thật kỹ."

. Chỉ có những lời nói này là rõ ràng, rành mạch, bổ từng chữ từng từ, lặp đi lặp lại trong đầu hắn.

Hắn không sợ chết, chỉ sợ chết một cách giày vò và liên lụy người khác.

Ánh lửa bập bùng trong mắt mọi người càng lúc càng sáng, càng lúc càng đỏ, rực lên dữ dội, thiêu rụi sự sống.

Ầm!

Trong thành vang lên tiếng động rất to, không biết lại nổ ở đâu rồi, không biết lại có thêm bao nhiêu thây người bị chia năm xẻ bảy.

Hắn run lên.

"Đại nhân! Nhìn kìa!"

Có người chỉ lên bức tường thành, hét to.

Trên tường thành cao vút nhô lên nửa thân người, lửa chiếu rọi gương mặt và cần cổ bị thương nặng, máu me bê bết. Không biết người đó đã phải mất cao nhiêu sức lực mới bò lên được tận đấy.

Hắn ngẩng đầu nhìn nhưng còn chẳng thấy rõ người đó là nam hay nữ, chỉ biết chốc nữa thôi thì người đó sẽ thành công.

"Đoàn đại nhân, không được để bất cứ ai thoát."

. Trong đầu lại vang lên tiếng ai đó đang nói, giọng nói lạnh lẽo như băng, không cho phép sự chống đối nào.

Câu nói gây buốt giá toàn thân ấy đã đánh thức hắn.

Hắn thình lình giật lấy thanh mâu trong tay binh sĩ, nắm thật chặt, tập trung ngắm mục tiêu, sau đó ném mạnh. Thanh mâu được phóng bay như mũi tên, đâm trúng người sắp bò ra khỏi tường thành.

Tiếng khóc thét của một người là quá bé nhỏ khi chìm trong tiếng gào khóc của cả một tòa thành. Người chỉ cách sự sống một bước chân ấy hệt như chiếc lá khô rơi rụng xuống khỏi tường thành, lặng lẽ chấm dứt cuộc đời.

"Chúng quân nghe lệnh!"

"Có!"

"Phàm có người trốn ra khỏi thành, giết ngay!"

"Rõ!"

Đây là câu nói vang dội nhất của hắn đêm nay.

Người trong thành không có đường lui, người ngoài thành cũng vậy.

Lửa bốc cao hơn, còn tiếng khóc trong thành thì ngày càng nhỏ lại.

Hắn siết chặt nắm tay, mồ hôi chầm chậm trượt ra khỏi vành mũ giáp.

Từ nhỏ đến lớn, không chỉ một lần hắn tưởng tượng ra cảnh mình anh dũng chống chọi với ngàn quân, chiến giáp nhuốm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip