ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 125. Phật Nhãn(4)

Chương 125: Phật Nhãn(4)

Gã vẫn đứng yên, không tiếp tục đi nữa mà nhìn chăm chú cây gậy đồng trong tay hồi lâu rồi lắc đầu:

"Lần đầu ta gặp một kẻ tự đào hố chôn mình đấy."

Gã nghĩ hẳn là nàng chết rồi, tuy căn nhà rất cũ kỹ nhưng dẫu sao cũng là nhà, sức nặng của mái nhà sập xuống lớn hơn cái đầu lâu rất nhiều. Nhưng nếu nàng mạng lớn chưa chết thì sao, có cần ra tay giúp đỡ, đào nàng ra khỏi đống gạch đá không nhỉ?

Thôi, con nhóc này kỳ dị quá, nếu đã dám thách đấu với gã thì hẳn là có sức để tự leo ra. Đó là nếu như nàng còn sống.

Gã đang định rời đi thì đống gạch đá bỗng động đậy, tiếng rầm rầm liên tục vang lên, một cánh tay chui ra từ đống ngổn ngang, tiếp đến là cái đầu đầy bụi. Đào Yêu vừa phun bụi trong miệng ra vừa gào lên với gã:

"Qua kéo ta lên với! Ta bị mắc kẹt rồi! Phì phì phì!"

"Nhưng ban nãy cô nói sẽ xử ta mà. Cô có cứu người muốn xử cô không?"

Gã thẳng thừng,

"Ta thấy cô nương đây thật phi phàm, vậy nên hãy tự giải quyết rắc rối do mình gây ra đi, cáo từ."

Giờ thì gã đã hiểu cảm giác của người bình thường khi gặp ma rồi. Là cô tự vác xác tới, là cô tự gây sự, là cô tự nhảy lên mái nhà, vậy mà còn mặt dày nhờ ta giúp đỡ?

Gã xoay người bỏ đi, đoán rằng nàng sẽ chửi bới cho đến khi gã khuất dạng mới thôi.

"Ta sai rồi! Ngươi là đàn ông đàn ang, chẳng nhẽ lại so đo với một cô gái bé bỏng như ta sao?"

Đào Yêu bi thảm gào to.

Thế này chắc là chịu thua rồi nhỉ? Bất ngờ thật đấy, gã đã chuẩn bị xong tinh thần sẽ nghe những lời mắng nhiếc xối xả rồi cơ.

Gã dừng lại:

"Ta mà so đo với cô thì cha mẹ cô đã mất con gái rồi."

Gã quay lại quan sát nàng,

"Nghe giọng cô to khỏe vậy chắc là không bị thương gì đâu, ắt hẳn tự bò ra được."

"Ngươi thử bỏ đi xem! Ta nhớ mặt ngươi rồi đó! Ngươi có bao nhiêu cọng lông mày ta cũng nhớ luôn! Nếu ngươi dám khoanh tay đứng nhìn, ta sẽ vẽ tranh ngươi và dán khắp Lạc Dương, đến cả nhà vệ sinh cũng dán, trên tranh đề to tám chữ "

Mặt người dạ thú ức hiếp thiếu nữ"!" Đào Yêu vừa nói vừa giãy giụa nhưng dù cố gắng đến đâu cũng không thể thoát khỏi đống gạch đá được. Nàng bị kẹt hơn nửa người trong đống gạch, trước mặt lại bị chắn bởi thanh xà ngang to đùng, một con chuột hoảng loạn tìm đường thoát chạy qua còn suýt quét đuôi vào mặt nàng.

Gã nghe nàng nói thì lưỡng lự chốc lát, sau đó đổi ý, đi đến gần hơn nhưng vẫn đứng cách nàng một quãng khác xa, đột ngột chuyển hướng cây gậy đồng, chĩa vào đầu nàng:

"Không muốn tự bò ra thì thôi khỏi ra luôn đi, để tránh sau này cô phải tốn công tốn sức vẽ tranh ta."

Thằng ngốc này tin câu chuyện bịa đặt của nàng thật à? Chứ không thì sao lại thình lình nổi lên sát khí thế? Hóa ra có người không biết đùa thật...

"Ngươi muốn giết người diệt khẩu?"

Nàng chỉ cánh tay phải vừa mới khó nhọc thoát khỏi đống gạch đá vào mặt gã,

"Ngươi không những phớt lờ cô gái yếu ớt đang cần giúp đỡ mà còn muốn giết quách luôn?"

"Cô gái yếu ớt thực sự thì sao làm sập nhà được."

Gã vẫn vô cảm.

Thiên hạ chỉ có một người khiến nàng tức chết chỉ với một câu nói, đó là Ty Cuồng Lan. Khác với sự mỉa mai đầy lạnh nhạt nhưng không kém phần chanh chua của Ty Cuồng Lan, gã đàn ông

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip