ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 126. Huyền Đà(1)

Chương 126: Huyền Đà(1)

Giữa trưa nhưng lại chẳng giống giữa trưa chút nào, trời lạnh muốn chết, nhiệt độ còn thấp hơn cả sáng sớm. Những áng mây mù giăng cuồn cuộn trên đỉnh tòa thành đang phản ánh thứ thời tiết tiêu cực này. E rằng ánh nắng rực rỡ ngày hôm qua đã là lòng tốt cuối cùng của ông trời, hôm nay thành Lạc Dương chính thức nghênh đón thời điểm lạnh nhất mùa đông năm nay.

Người đi đường quấn kín mít, vừa hối hận sao hôm qua không phơi nắng nhiều hơn vừa tăng tốc hòng mong đi nhanh thì người sẽ ấm hơn đôi chút. Ngoài đường có rất ít người cao tuổi vì sợ không chống chọi nổi cơn lạnh, còn trẻ con thì mặc kệ gương mặt đỏ ửng vì lạnh, vừa để mẹ lau nước mũi vừa đòi ăn đòi chơi, may là có sự ầm ĩ ngây thơ của chúng lấn át bớt tiếng rít gào của gió rét nên có cảm giác trời đỡ lạnh hơn.

Những người buộc phải ra ngoài chỉ muốn nhanh chóng về căn nhà ấm áp của mình nên không ai thừa hơi quan tâm tới kẻ xa lạ nào đó, chỉ khi đi ngang qua Đào Yêu, họ mới thầm giật mình, nghĩ con gái nhà ai lại ngốc nghếch ăn mặc thế kia giữa trời đông buốt giá chứ. Ai cũng há hốc mồm, tưởng chừng như nàng sẽ chết rét ngay bây giờ vậy.

Thực tế, nàng không lạnh, thực sự không lạnh chút nào. Bởi lẽ, nếu ai cũng chạy theo sau tên quái vật vô cảm chân dài hai thước tám suốt đêm như nàng thì chắc chắn sẽ không thấy lạnh. Suốt dọc đường từ nghĩa địa vào đến trong thành, bất kể nàng chửi bới hay nịnh nọt, gào khóc hay nhõng nhẽo, La Tiên đều phớt lờ, không chịu giảm tốc độ. Thái độ của gã nói rõ cho dù nàng hộc máu đến chết thì gã cũng sẽ không thèm ngoái đầu nhìn. Tóm lại không cần tốn nhiều thời gian tiếp xúc, nàng đã hiểu rõ lòng dạ và suy nghĩ của tên này còn thẳng hơn cây thước. Kẻ như gã mãi mãi chỉ biết lựa chọn con đường thẳng tắp ngắn nhất để đến đích nhanh nhất, bất cứ sự cố và trở ngại nào xuất hiện cũng không khiến gã chuyển sang đi đường vòng được. Nghe thì có vẻ cứng nhắc nhưng nghĩ kỹ sẽ thấy gã rất chuyên tâm và quyết đoán. Người như vậy thì cứng nhắc hay không có quan trọng không? Không quan trọng. Quan trọng là nếu ai muốn sống yên ổn thì tuyệt đối đừng biến mình thành "điểm đích" của gã.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu không có La Tiên, Đào Yêu cũng không biết mình lại chạy giỏi đến vậy. Miệng sùi bọt mép mà vẫn sống nhăn răng, cảm động muốn chết.

"Ăn trưa xong rồi đi tiếp nhé... Ta sắp chết rồi, thật đó!"

Đào Yêu lau mồ hôi nhễ nhại trên trán. May mà vào thành rồi gã không chạy nữa, nhưng gã ỷ chân dài nên đi rất nhanh, nàng vẫn phải chạy chậm để theo kịp gã, thức ăn trong bụng hôm qua đã hóa thành hư không, bụng nàng đang sôi ùng ục.

La Tiên không có biểu hiện gì tỏ ý muốn ghé vào quán ăn, thay vào đó, gã không biết lôi từ đâu ra cái túi giấy gói kín kẽ rồi ném cho Đào Yêu:

"Cô kỳ cục thật đó, tự cô đòi theo mà, chẳng lẽ còn muốn người khác chăm sóc cô?"

"Ngươi chăm sóc ta bao giờ cơ?"

Đào Yêu lườm trắng mắt, mở túi giấy ra thì thấy cái gì trông giống giống bánh bột ngô, nhìn là biết dở òm rồi, cũng chẳng có mùi thơm gì cả, đến cả thức ăn của La Tiên cũng giống y chang gã. Đào Yêu mông lung hỏi:

"Cái gì đây?"

"Ta luôn chuẩn bị thức ăn khi đi làm nhiệm vụ."

Gã đáp.

Đào Yêu buồn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip