Chương 142: Hiệp Quái(1)
Ba người một cáo đứng trước cánh cổng lớn đang khép chặt. Hôm nay trời vẫn có nắng, nắng chiều rực rỡ in lên nền đất bốn cái bóng đang cố kìm nén cơn phấn khích.
Đào Yêu nhìn chằm chằm Liễu công tử:
"Có chắc là ở đây không?"
"Ta nghĩ tên đại phu đó không dám nói dối đâu, ông ta nói Ngụy Vĩnh An ở đây."
Trên mặt Liễu công tử treo hai cái bọng mắt bự chảng,
"Ta sẽ không bôn ba cả đêm không ngủ mà không có thu hoạch gì đâu."
Lắm Lời cũng đeo hai cái quầng thâm to oạch dưới mắt giơ tay lên:
"Ta làm chứng. Ta và Liễu công tử dành cả đêm để đi hết hiệu thuốc và y quán. Theo điều kiện mà cô đã nói, chúng ta đã tìm ra Tiết thần y. Ông ấy nói khoảng mười năm trước đã khám cho một người mắc chứng bệnh lạ, người đó vốn dĩ rất khỏe mạnh nhưng đến năm ba tuổi thì không thể ra ngoài trời vào giờ ngọ, gặp nắng là khóc không ngừng, người còn nổi ban đen kỳ lạ, nhưng chỉ cần vào chỗ tối thì bình thường trở lại. Đứa bé đó uống bao nhiêu loại thuốc cũng không cải thiện được chứng bệnh này. Ông ấy được cha mẹ nó nhờ nên đã chữa trị cho nó hai năm, thử đủ mọi biện pháp nhưng đều vô ích. Tuy nhiên, ngoài chứng bệnh này ra thì nó không khác gì mấy đứa trẻ bình thường khác, ăn ngon mà ngủ cũng yên. Sau một thời gian dài, cha mẹ nó cũng từ bỏ, nói cùng lắm là nó không ra ngoài vào giữa trưa, sau đó họ đưa cho ông ấy một số tiền lớn, dặn ông ấy đừng nói bệnh của thằng bé ra ngoài."
Đào Yêu đứng giữa hai người, có vẻ không tin lắm:
"Vị thần y này đã nhận tiền bịt miệng của người ta mà vẫn kể sạch thông tin bệnh nhân cho hai người nghe?"
"À thì... Tất nhiên ban đầu ông ấy không chịu nói, còn bảo mình là đại phu, không được phép tiết lộ thông tin bệnh nhân, sau đó chỉ trích bọn ta nửa đêm xông vào nhà dân không khác gì kẻ trộm, còn đòi báo quan nữa."
Lắm Lời lúng túng hất đầu chỉ về phía Liễu công tử,
"Sau đó huynh ấy dùng thuật che mắt biến ra con rắn dị dạng có cái đầu còn to hơn cái bàn nuốt chửng nửa người Tiết thần y. Ông ấy sợ quá nên không những tiết lộ sạch sành sanh thông tin của thằng bé mà còn khai luôn việc ông ta nuôi vợ bé ở ngoài..."
Lắm Lời thở phào, chắp tay trước ngực,
"A di đà Phật, không ngờ lại tìm ra đầu mối nhanh thế. Ta nghĩ gần như thằng bé này là mục tiêu mà chúng ta đang tìm kiếm rồi."
Liễu công tử tát vào đầu Lắm Lời:
"Nó là mãng xà ba màu tuyệt đẹp! Tuy đầu to nhưng tỷ lệ cơ thể hoàn hảo. Xà tộc ta nổi tiếng xinh đẹp, chỉ có cái đầu trọc nhà cậu mới dị dạng thôi!"
"Ít nhất đầu ta không to bằng cái bàn..."
Lắm Lời tủi thân.
Đào Yêu phớt lờ họ, nói:
"Hy vọng hai người gặp may. Chứ xui thì tối nay và tối mai lại phải thức trắng đêm."
"Sao chỉ hai bọn ta thôi, còn cô đâu? Lúc bọn ta bôn ba cả đêm thì cô làm gì?"
Liễu công tử chọt chọt đầu nàng,
"Cô nói cô lên nóc nhà để canh chừng Hiệp Khẩu trong Long Thành Viện nhưng sao lúc bọn ta về thì lại thấy cô ngủ như heo ở trên giường nhỉ?"
Đào Yêu cười hì hì, nói năng hùng hồn: "Tại vì ta hành động nhanh hơn huynh đó. Hơn nữa xung quanh Long Thành Viện đâu có nhiều y quán, huynh thừa sức ứng phó một mình mà. Ta để Lắm Lời đi theo huynh là vì ta lo lúc ép cung huynh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền