Chương 141: Nhân Cừ(4)
Kể ra ông trời vẫn còn lòng thương xót, buổi trưa nắng rực rỡ đến mức khiến người ta khó tin.
Tại một bàn ăn trong góc quán cơm, Lắm Lời phun ngụm canh nóng ra ngoài, tuy sặc sù sụ chảy nước mắt tèm lem nhưng cậu vẫn cố nói:
"Cô nói là Bách Yêu..."
Đào Yêu lấy đũa kẹp miệng cậu lại, suỵt:
"Đã bảo là không được kích động, không được nói lớn rồi mà! Cậu mà còn nói nữa là ta khâu miệng cậu lại đó!"
Liễu công tử vỗ lưng Lắm Lời: "Ta hoàn toàn thấu hiểu cho tâm trạng lúc này của cậu, cũng tin rằng cậu giống ta, rất muốn trói con nhỏ ẩu tả này cho Lôi Thần đánh tới chết mới thôi. Nhưng bây giờ cậu phải bình tĩnh, nếu chuyện này bị "người đó" biết thì với quan hệ giữa chúng ta với nàng ta, cậu nghĩ "người đó
" sẽ tha cho chúng ta chắc?"
Là người bình thản hiếm khi tức giận nhưng chỉ trong giây phút ngắn ngủi này, Lắm Lời đã trải qua đủ mọi cung bậc cảm xúc, cộng thêm sự hốt hoảng mà chẳng thể bày tỏ ban nãy đã khiến nước mắt cậu rơi lã chã...
Cậu kéo đôi đũa của Đào Yêu ra, nói:
"Ta phải sống tiếp thế nào đây..."
"Không sao đâu, không sao đâu mà, ai làm mất người đó tự tìm."
Liễu công tử thương xót ôm tiểu hòa thượng vào lòng, vừa xoa cái đầu trọc của cậu để an ủi vừa trừng Đào Yêu,
"Cô xem cô đã khiến Lắm Lời nhà ta tủi thân thế nào nè!"
Đào Yêu xùy một tiếng tỏ ý khinh thường:
"Nếu biết cậu phế cỡ này thì ta đã không nói với cậu rồi. Coi khóc lóc sướt mướt thấy gớm chưa kìa!"
Lắm Lời rời khỏi lồng ngực Liễu công tử, rất muốn hét lên nhưng lại không dám, đến cả đập bàn mà cũng chỉ dám đập nhẹ hều, lau nước mắt nói:
"Đó đâu phải là mấy thứ ba láp ba xàm ở Đào Đô đâu, đó là..."
Cậu cẩn thận nhìn quanh, hạ giọng,
"Đó là Bách Yêu Phổ đấy! Là thứ có liên quan tới sinh tử tồn vong của vô số yêu quái đấy! Là thứ bị nhốt trong hang Bát Minh ở Đào Đô đấy! Là thứ mà phải đích thân Đào Yêu cô canh giữ đấy! Cô không biết những điều này có nghĩa là gì sao?"
"Ta biết thì sao chứ, nó cũng trốn mất tiêu rồi. Nếu nó là quyển sách không biết cử động thì tốt biết mấy."
Đào Yêu đã có tâm trạng ăn uống, vừa nhai vừa nói với Liễu công tử,
"Ta từng nói với huynh rồi đúng không?"
Nàng nuốt thức ăn xuống, lại nhìn sang Lắm Lời, thành thật,
"Bản thân Bách Yêu Phổ là yêu quái, khi ở Đào Đô nó sẽ bị hạn chế rất nhiều, nhưng một khi bước ra khỏi biên giới Đào Đô thì nó thiên biến vạn hóa và cũng rất gian xảo. Lần này là bé gái, chẳng biết lần sau sẽ là cái gì. Nhưng tin tốt là chúng ta đã đi đúng hướng. Chúng ta đã biết nó đang ở Nhân giới, còn muốn luyện chế Nhân Cừ, mà Nhân Cừ thì phải được luyện bằng con người, nghĩa là trong thời gian ngắn nó sẽ không rời khỏi Nhân giới, ta vẫn còn cơ hội bắt được nó."
"Nó là yêu quái á???"
Lắm Lời lại bị giáng một đòn nặng nề.
"Không chỉ vậy mà còn là yêu quái rất khó đối phó..."
Đào Yêu nhẫn tâm bổ thêm một đao.
"Thế... Thế thì tốt chỗ nào..."
Lắm Lời cố nhịn khóc nhưng trán đã ướt đẫm mồ hôi,
"Cô nói vẫn còn cơ hội bắt nó? Nhưng hồi sáng nếu không nhờ Liễu công tử cứu cô kịp thời thì cô đã bị lũ rết ăn sạch rồi..."
"Nói tầm bậy tầm bạ! Ta bị ăn sạch hồi nào?!"
Đào Yêu vờ định đánh đầu cậu, giọng điệu rất hùng hồn,"Ta đã nghĩ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền