ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 145. Hiệp Quái(4)

Chương 145: Hiệp Quái(4)

"Công tử, coi như lão van xin ngài, mong ngài giúp đỡ, ngài hãy xem như làm việc tốt đi mà!"

Ông lão tóc bạc trắng, ăn mặc theo lối thư sinh, mặt mũi lo lắng, liên tục thuyết phục Ty Cuồng Lan.

"Phải đó, phải đó, nếu công tử đồng ý, trong một năm tới, ngài sẽ được ăn uống miễn phí ở đình Tùng Hạc!"

Người đàn ông trung niên, cũng mang vẻ mặt lo lắng, tiếp lời. Cả hai người họ đang vây lấy Ty Cuồng Lan. Đằng sau họ là tiểu lâu được bài trí theo phong cách cổ xưa rất trang nhã, tấm biển in ba chữ vàng "Đình Tùng Hạc" vô cùng nổi bật trong đêm.

Cùng lúc ấy, Tống Niên Sênh mỉm cười giải thích với những người còn lại:

"Là thế này, hai vị này tự xưng là người quản lý đình Tùng Hạc. Theo thông lệ hàng năm, hôm nay đình Tùng Hạc tổ chức cuộc thi vẽ tranh, hằng năm đều mời tám vị tài tử được sùng bái nhất thành Lạc Dương để tham dự, nhưng năm nay có một vị đột nhiên bị bệnh trước cuộc thi, vì vậy mới thiếu mất một người tham gia. Hai vị đây sốt sắng tìm người thay thế, đúng lúc bọn ta đi ngang qua, vậy là họ nhắm tới Cuồng Lan."

Giọng cô nhẹ nhàng từ tốn, nghe như làn gió nhẹ nhàng thổi qua tai.

Đào Yêu không quan tâm cô ấy nói gì, nhưng nàng rất chướng tai khi nghe cô ấy nói "Cuồng Lan". Nàng quen nghe người ta gọi y là Diêm Vương hay Nhị thiếu gia, cho dù có gọi tên thì cũng gọi đầy đủ cả họ lẫn tên, bây giờ nghe cô ấy gọi tên không thôi khiến nàng cảm thấy họ thân mật khó tả. Nàng chỉ tập trung đánh giá Tống Niên Sênh từ trên xuống dưới như đang muốn tìm ra khuyết điểm gì đó trên người cô gái ấy.

"Sao thế?" Ty Tĩnh Uyên đứng trước mặt hai người quản lý, đánh giá họ bằng vẻ mặt cảnh giác.

Trông thấy Ty Tĩnh Uyên, đôi mắt đầy lo lắng của người đàn ông trung niên như lóe lên niềm hy vọng, đang định nói chuyện thì bị ông lão ngăn lại. Lão lắc đầu với người đàn ông trung niên, sau đó quay sang nhìn Ty Cuồng Lan:

"Vị công tử này là lựa chọn tốt nhất."

Người đàn ông trung niên vội nói thêm:

"Đúng vậy, đúng vậy, không ai ngờ sẽ xảy ra sự cố này. Năm nào cũng phải đủ tám người, không được thiếu ai, bằng không thì sao dám làm phiền vị công tử này chứ."

"Các vị cùng một nhóm à?"

Ông lão tóc trắng chắp tay với họ,

"Kính xin mọi người giúp lão thuyết phục cậu ấy. Thật ra không cần công tử làm gì cả, chỉ cần ngồi vào chỗ, tùy ý vẽ vài đường là được, kể ra chỉ là góp đủ số lượng thôi."

Nghe vậy, Đào Yêu tò mò:

"Nếu các ông chỉ tìm người ngồi vào chỗ cho đủ số lượng thì ngoài đường có đầy người đây nè, sao cứ nhất thiết phải là y?"

Nàng chỉ vào Ty Tĩnh Uyên và Liễu công tử,

"Hai tên này không phải là người à?"

"Ấy không không, cô nương hiểu lầm rồi, sao hai vị công tử này không phải là người được chứ."

Người đàn ông trung niên xua tay, nhìn Ty Tĩnh Uyên và Liễu công tử,

"Chủ yếu là... Ờ thì..."

"Đó là vì nếu so sánh thì vị công tử này có dung mạo xuất chúng lại có thần thái nhàn tản, thoạt trông rất giống người giỏi vẽ, giỏi học hành."

Ông lão trả lời rất thẳng thắn, sau đó còn xin lỗi Ty Tĩnh Uyên và Liễu công tử,

"Lão không nói hai vị không đẹp, chỉ là đang so sánh... so sánh mà thôi."

Ty Tĩnh Uyên hừ:

"Vậy là ông chưa thấy ta múa bút như thần rồi."

"Thôi đi, đừng đi đâu cũng khoe việc ngươi bị

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip