Chương 146: Hiệp Quái(5)
Chờ tám bức tranh được trưng bày xong, ngoài thảng thốt ra, mọi người còn bàn luận rối rít. Mỗi người chỉ có một phiếu, ai cũng cân nhắc kỹ lưỡng nên bầu cho bức tranh nào.
Tám người hầu đi ra cẩn thận lấy tranh trên bàn, sau đó bắt đầu bày ra cho khán giả xem, bảo đảm ai cũng được nhìn rõ cả tám bức tranh. Có lẽ tiếng ngạc nhiên năm nay nhiều hơn hẳn những năm trước.
Ngụy Vĩnh An vẽ ác quỷ có gương mặt dữ tợn. Nét bút mượt mà, lực bút vừa đủ, khiến bất cứ ai nhìn thấy bức tranh đều trở nên sợ hãi, lo rằng ác quỷ sẽ đốt cháy tờ giấy mà nhảy ra trước mặt mình. Điều mà thiên tài trẻ tuổi này khiến người ta kinh ngạc luôn là tính xâm lược trong mỗi bức vẽ của cậu.
Lẽ ra tác phẩm bậc này sẽ không có đối thủ, dễ dàng giành được thắng lợi như mọi năm, nhưng năm nay đã có bất ngờ xảy ra.
Bức tranh khiến khán giả choáng ngợp hơn cả là bức "Thần nữ".
Trong tranh là một cô gái đội nắng đạp hoa, tóc cột cao, gương mặt như đóa phù dung, đôi mắt sóng sánh liếc nhìn, trong nụ cười ánh lên nét dỗi hờn, dáng vẻ cao quý không giấu nổi sự e lệ, bộ đồ đỏ rực rỡ hệt ráng mây chiều, tay áo bồng bềnh như phơ phất trong gió, dễ dàng thổi vào đầu của tất cả người xem.
Ty Cuồng Lan đã vẽ ra bức tranh khiến bất cứ người nào nhìn thấy cũng sẽ thấy vui trong lòng.
Thần nữ và ác quỷ, hai bức tranh quá đối lập nhau, mỗi bức một vẻ, nhưng có vẻ như khán giả đã chán ngắm tranh ác quỷ rồi nên "Thần nữ" được xếp hạng nhất. Ty Cuồng Lan nhận được hơn phân nửa hoa lụa, còn quán quân mọi năm Ngụy Vĩnh An thì năm nay chỉ xếp hạng hai. Điều này nằm ngoài dự đoán, nhưng cũng nằm trong dự liệu.
Người giật mình nhất có lẽ là ông lão và người đàn ông trung niên, họ hoàn toàn không ngờ vô tình chộp đại một người cho đủ số lượng thí sinh thôi mà lại là nhân tài... Danh tiếng của cuộc thi vẽ tranh ở đình Tùng Hạc chẳng những được bảo vệ mà trình độ năm nay còn cao hơn những năm trước. Từ nay về sau, địa vị của đình Tùng Hạc ở Lạc Dương sẽ càng thêm vững chắc trong lòng các văn nhân.
Khi bức tranh này lướt qua trước mặt Đào Yêu, nàng giật thót làm suýt rớt cả hạt dưa.
Nàng không am hiểu hội họa, nhưng nàng vẫn thấy người trong tranh rất đẹp, vạt áo sinh động đến mức như sắp quét qua mặt nàng. Nhưng điều khiến nàng giật mình nhất là chiếc chuông vàng đang đeo trên cổ tay của người trong tranh giống hệt như chiếc chuông trên tay nàng...
"Y... còn biết vẽ cơ á?"
Bức tranh đã lướt qua rồi mà nàng vẫn không nỡ dời mắt.
Liễu công tử và Lắm Lời cũng có vẻ mặt tương tự nàng, ngay cả Cút Xéo cũng kêu ré lên.
"Đệ ấy đâu nói đệ ấy không biết vẽ."
Ty Tĩnh Uyên thản nhiên vừa ăn vừa nói,
"Lan Lan nhà ta có nhiều sở trường lắm, y như ta vậy đó."
Đáp lại gã là ba ánh mắt khinh bỉ.
Các thí sinh còn lại không có ai là không phục, ai nấy đều thật lòng chúc mừng Ty Cuồng Lan, nhân tiện làm quen, nhưng Ty Cuồng Lan chỉ hờ hững đáp lại, không hề có ý hàn huyên.
Ngụy Vĩnh An không tham gia vào không khí náo nhiệt ấy, cậu chỉ chăm chú nhìn bức vẽ của Ty Cuồng Lan, gương mặt nhợt nhạt càng lúc càng tỏ ra kích động. Bức tranh ấy đã đánh bại cậu nhưng trong mắt cậu chỉ chất chứa niềm vui.
Ông lão lấy hộp gấm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền