Chương 150: Hiệp Quái(9)
Chương 10. 9
Chàng dừng lại ở con hẻm vừa nhỏ vừa tối, gãi đầu, lẩm bẩm:
"Hình như đi nhầm rồi."
Chàng đang định quay đầu thì bỗng khựng lại, vẻ mặt rất kỳ lạ.
Giọng một cô gái xa lạ từ không trung truyền đến như gần như xa, không lớn lắm nhưng rõ ràng từng chữ một.
"Hoàng Phủ Cần, người Kim Châu, cha mẹ mất sớm, có tài hội họa, vào chùa Cam Lâm ở Lạc Dương để vẽ tranh tường, vì bị người trong nghề là Ngũ Tự Đạo ghen ghét nên đã thuê người giết hại, chết năm hai mươi mốt tuổi."
Chàng nhìn quanh, bóng đêm như mực, con hẻm vắng tanh, làm gì có ai đang nói.
Ai đang nói vậy... Chàng thầm hỏi trong bụng, rõ ràng nghe thấy tên mình nhưng câu kế tiếp lại không hiểu lắm, chỉ thấy rất khổ sở, lòng như bị kim châm.
Lại thêm một giọng nói khác, bây giờ là giọng đàn ông, ngữ điệu lạnh như băng như tuyết, càng nghe trái tim càng lạnh.
"Hoàng Phủ Cần, người Kim Châu, cha mẹ mất sớm, có tài hội họa, vào chùa Cam Lâm ở Lạc Dương để vẽ tranh tường, vì bị người trong nghề là Ngũ Tự Đạo ghen ghét nên đã thuê người giết hại, chết năm hai mươi mốt tuổi."
"Hoàng Phủ Cần, người Kim Châu, cha mẹ mất sớm, có tài hội họa, vào chùa Cam Lâm ở Lạc Dương để vẽ tranh tường, vì bị người trong nghề là Ngũ Tự Đạo ghen ghét nên đã thuê người giết hại, chết năm hai mươi mốt tuổi."
"Hoàng Phủ Cần, người Kim Châu, cha mẹ mất sớm, có tài hội họa, vào chùa Cam Lâm ở Lạc Dương để vẽ tranh tường, vì bị người trong nghề là Ngũ Tự Đạo ghen ghét nên đã thuê người giết hại, chết năm hai mươi mốt tuổi."
Hai giọng nói nam nữ đó cứ thay phiên nhau vang lên, càng lúc càng vang dội, không chỉ lọt vào tai chàng mà còn chui tọt cả vào đầu, vào trái tim chàng, thậm chí là thẩm thấu vào huyết mạch của chàng.
Chàng đổ mồ hôi lạnh, ôm lấy trái tim đang quay cuồng, đầu ong ong, trừ những lời này ra thì chàng không còn nghe thấy gì nữa, người khó chịu quá đi mất, hệt như mỗi thớ thịt đang bị tách ra.
"Ai đó?!" Chàng nghiến răng quay đầu lại.
Ở đằng kia, không biết từ bao giờ đã có thêm một người mặc áo đen mang giày đen, giống như một bóng dáng hư ảo trong bóng đêm, đứng cách chàng một khoảng vừa phải.
Chàng không kịp thấy rõ mặt của người đó thì người đó đã bất chợt tăng tốc chạy về phía chàng, chàng không kịp tránh, có cảm giác hình như mình va vào vách tường. Lúc ngã xuống đất, chàng không thấy đau vì ngã, chỉ thấy ngực hơi lạnh, tầm nhìn cũng mờ đi. Sau thoáng giây hoảng hốt, chàng mới bừng tỉnh vì cơn đau. Chàng cúi đầu nhìn ngực mình, dòng máu ấm đang tuôn ra từ lưỡi dao cắm sâu vào lồng ngực chàng.
Tựa như toàn bộ ánh đèn trong thành đều phụt tắt vào giây phút này, ánh sáng duy nhất mà chàng nhìn thấy là con dao găm trong tay người nọ, chắc thứ vũ khí này vừa tay và sắc bén lắm, dù dính máu nhưng vẫn không ảnh hưởng tới ánh sáng của nó.
Chàng ngơ ngác nhìn hung khí vừa được rút ra khỏi ngực mình, đầu trống rỗng, không hiểu nổi, không tài nào hiểu nổi.
"Vì sao ngươi làm vậy?"
Đôi môi tái nhợt của chàng mấp máy.
"Được người khác ủy thác, mong Hoàng Phủ công tử chớ trách."
Người nọ thoải mái trả lời.
"Ta đâu đắc tội với ai..."
Chàng muốn đứng lên nhưng cơ thể lại không nghe lời.
Người nọ đến gần:
"Chủ thuê bảo ta nhắn lại một câu."
Gã ngồi xổm xuống, vô cảm nhìn người đang hấp hối,"Ông
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền