ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 149. Hiệp Quái(8)

Chương 149: Hiệp Quái(8)

Vàng mã hóa thành tro bị làn gió mùa hè nhè nhẹ cuốn đi.

Chàng trai trẻ chưa tới hai mươi tuổi quỳ thấp gối trước ngôi mộ, vừa đốt vàng mã vừa hào hứng nói:

"Mẹ ơi, ngày mai con sẽ xuất phát đến Lạc Dương, chùa Cam Lâm thuê con vẽ một nửa bức tranh tường cho chùa. Khó khăn lắm con mới nhận được công việc này, thành Lạc Dương có đầy cao nhân, thậm chí đại sư ở Trường An cũng ứng cử, con cứ tưởng kẻ vô danh tiểu tốt như con sẽ không có cơ hội nào chứ."

Đào Yêu huơ tay trước mặt hắn rồi lại véo mạnh tai hắn, hét to:

"Hoàng Phủ Cần!"

Hắn không có bất kỳ phản ứng nào, hệt như không hề trông thấy sự tồn tại của nàng, vẫn đang hào hứng lẩm bẩm với ngôi mộ.

Đào Yêu thở dài, ngồi phịch xuống đất, giơ tay đếm rồi lại ngẩng đầu lên:

"Sáu lần rồi đúng không?"

Ty Cuồng Lan gật đầu:

"Sáu lần rồi."

Có lẽ đây là giờ phút muốn sụp đổ nhất trong cuộc đời của cả hai người. Kể từ khi rơi vào cơ thể của Hiệp Quái, họ đã xem đi xem lại Hoàng Phủ Cần rời thôn, đến thành Lạc Dương, từ lúc bộc lộ tài năng đến khi chết yểu sáu lần rồi!!! Mỗi khi tới đoạn Hoàng Phủ Cần chết, họ sẽ lại quay về trước mộ của mẹ cậu, lại nhìn cậu vui vẻ nói chuyện cùng mẹ. Cứ thế lặp đi lặp lại, hoàn toàn không chặt đứt được, tựa như bị buộc vô người Hoàng Phủ Cần. Họ chứng kiến từng sự kiện diễn ra trong cuộc đời cậu vào năm ấy, thậm chí còn cảm nhận được suy nghĩ và tâm trạng của cậu, nhưng họ cứ như vô hình, cả Hoàng Phủ Cần lẫn thế giới trong này đều không thấy họ. Rất quái dị, họ có cảm giác bất lực khi thân thể lại ở nơi mà họ không thuộc về. Cơ thể nàng và Ty Cuồng Lan có thể xuyên qua bất cứ thứ gì ở nơi đây, từ cây cối, vách tường, con người, nhưng chân không chạm được đất, cứ lơ lửng vậy thôi. Cũng may là họ không thấy mệt, tuy với Hoàng Phủ Cần thì tới tận mấy tháng nhưng với họ thì rất ngắn ngủi, thời gian ở nơi này không phải thời gian thực.

"Ta hét hết nổi rồi!"

Đào Yêu ôm cổ họng, uể oải nói,"Tới lượt huynh đó... Chỉ khi nào Hoàng Phủ Cần "nhìn thấy

" chúng ta thì vòng tuần hoàn vô hạn này mới dừng lại!"

Ty Cuồng Lan cúi đầu nhìn Hoàng Phủ Cần đang lẩm bẩm liên tục với ngôi mộ, rồi đáp:

"Ngay từ đầu ta đã bảo cô đừng phí công rồi. Cậu ấy không điếc, và chúng ta cũng không thực sự ở cùng thế giới với cậu ấy. Cô nói Hiệp Quái chỉ là một hơi thở của vật sống, vậy có thể khẳng định hơi thở biến Ngụy Vĩnh An thành Hiệp Quái xuất phát từ vị Hoàng Phủ Cần sống ở thời Đường này."

Đào Yêu ngắm nhìn xung quanh, tiết trời đầu hè, núi xanh đất hoang, không chỗ nào là không chân thực, rồi nói:

"Khá đấy. Hơn nữa theo những gì chúng ta chứng kiến thì cậu ấy cũng là nơi phát ra cảm xúc tiêu cực. Nói là một hơi thở nhưng có lẽ là khúc mắc đến chết cũng không biết mất của hắn."

Ty Cuồng Lan đi tới gần Hoàng Phủ Cần, nhìn thật kỹ chàng trai vừa xa lạ vừa quen thuộc này, nói:

"Cậu ấy còn không có cơ hội đeo vòng tay cho A Mẫn."

Đào Yêu im lặng chốc lát rồi nói:

"Sáu lần rồi, chúng ta không thể nhìn thấy sự việc xảy ra sau khi cậu ấy quay đầu lại trong con hẻm. Cứ tới đoạn đó là đen thui, lúc sáng lên lại thì cậu ấy chỉ còn là thi thể thôi."

Ty Cuồng Lan thản

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip