Chương 152: Hiệp Quái(11)
Chương 10. 11
Đường phố lại náo nhiệt. Mọi người trong thành Lạc Dương không hề biết mình bị "đông cứng" cả đêm, ngủ dậy ăn sáng rồi bắt đầu làm việc, ai làm việc nấy, hết thảy như thường.
Một nơi khác bị mang đến Lạc Dương đã biến mất theo vòng xoáy rồi.
Ngụy Vĩnh An được Liễu công tử đưa về nhà, nói dối với mẫu thân cậu rằng tối qua cậu uống say ở đình Tùng Hạc, đến sáng vẫn chưa tỉnh. Khi rời khỏi nhà họ Ngụy, hắn ngoái đầu nhìn bức tường kín tranh vẽ, lòng thấy hơi tiếc nuối, e rằng sau này thành Lạc Dương không còn một Ngụy Vĩnh An múa bút như thần nữa rồi. Nhưng ít nhất sau này cậu ấy sẽ không còn sợ nắng trưa nữa, làm một thiếu niên bình thường cũng không hẳn là xấu.
Mọi người đi dạo một vòng quanh thành Lạc Dương, bất giác đi đến con đường gần chợ thần tiên. Đào Yêu nhìn bức tranh tường mà nàng từng ngắm mấy hôm trước, các ác quỷ địa ngục vẫn đang giơ nanh múa vuốt nhưng bây giờ nhìn lại thì không còn thấy khó chịu nữa. Không cần phải xóa những bức tranh tường này, bởi vì đó là món quà cuối cùng của một người không còn cơ hội xuất hiện nữa dành cho thế giới mà cậu từng rất yêu thương.
Nàng mở cuộn giấy trong tay ra, đó là bức tranh mà Ngụy Vĩnh An, à không, phải là Hoàng Phủ Cần tặng nàng làm kỷ niệm. Đó là bức tranh vẽ phố phường, tỉ mỉ đến mức thấy rõ các mặt hàng trên sạp của người bán hàng rong, giữa phố xá tấp nập có một cặp vợ chồng đang bế con gái, người chồng mặc đồ trắng tung bay, người vợ có dung mạo dịu dàng, cổ tay cô ấy đeo chiếc vòng vàng vô cùng xinh đẹp. Mỗi nét bút trong tranh đều hiện rõ cặp vợ chồng ấy rất yêu nhau, sống rất hòa thuận vui vẻ.
Lắm Lời và Ty Tĩnh Uyên đồng thanh:
"Đẹp quá! Bức tranh nhiều chi tiết thế này mà cậu ấy vẽ chút xíu là xong!"
Liễu công tử nhìn mấy lần, bĩu môi:
"Ta tập luyện thêm mấy năm thì cũng sẽ vẽ được như vậy."
"Mơ đi." Ty Cuồng Lan thẳng thừng,
"E rằng đời sau khó có ai có kỳ tài ngút trời như Hoàng Phủ Cần."
"Đâu phải." Đào Yêu chợt quay lại,
"Huynh bị cậu ấy nhận nhầm thành Ngũ tiên sinh là vì bức tranh của huynh đó! Cậu ấy thần tượng lão họ Ngũ đó, mà huynh lại vẽ giống ông ta, vậy có nghĩa là trình độ của huynh cũng khiến người đời thảng thốt?"
Ty Cuồng Lan điềm nhiên nói:
"Tiện tay vẽ thôi, lúc ấy con yêu quái đó không được tỉnh táo, có khả năng là nhìn nhầm."
Nói xong, y nhìn Đào Yêu, cong môi,
"Nhưng nếu cô đang khen ta thì ta nhận."
"Xí!" Đào Yêu lén làm mặt xấu rồi quay lại cười với y,
"Nếu khen Nhị thiếu gia mà được thưởng tiền thì ta khen đến năm sau cũng được!"
"Ha ha, chờ cô được ở lại Ty phủ tới năm sau rồi hẵng tính."
Ty Cuồng Lan xoay người bỏ đi.
Đào Yêu vội đuổi theo sau:
"Huynh có ý gì? Ta lại làm gì mà huynh giận? Dù gì ta cũng được coi là đã cứu mạng huynh đó! Huynh tính đuổi ta đi à?"
Ty Cuồng Lan dừng lại, như cười như không nhìn nàng, thấy nàng đỏ mặt vì lo lắng thì mới nói:
"Cô giấu ta quá nhiều chuyện, Ty phủ không giữ người có lai lịch không trong sạch."
Nàng sửng sốt, giậm chân:
"Ta giấu gì? Đến cả quê hương của ta mà ta cũng nói với huynh rồi! Còn chưa đủ trong sạch nữa hả?"
"Tự ngẫm đi."
Ty Cuồng Lan phớt lờ nàng, đi về phía khác.
Đúng lúc ấy, Liễu công tử chạy tới, kéo nàng lại: "Suýt thì quên, lúc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền