ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 153. Đấu Mộc(1)

Chương 153: Đấu Mộc(1)

Quyển 4

Những bông tuyết thoắt ẩn thoắt hiện lả tả trong cơn gió lạnh thấu xương, trên bầu trời xám trắng tẻ nhạt không thể tìm ra được chút dấu hiệu nào của ánh nắng. Dù sao thì từ sau khi trở về từ Lạc Dương, trời xanh mây trắng mà Đào Yêu chờ mong chưa từng xuất hiện một lần nào, sáng sớm mỗi ngày đẩy cửa sổ ra đều tràn ngập sự thất vọng, đa phần nàng sẽ bị hắt hơi một cái, sau đó tất nhiên nàng sẽ vừa khịt mũi vừa mắng một trận. Đôi khi nàng mắng mặt trời là thứ đồ lười biếng, ngủ đến chết luôn đừng ra ngoài nữa; Đôi khi nàng chỉ trích vị trí địa lý của Đế Đô không ổn, vì sao lại nằm ở phương bắc, mùa đông ở đây thực sự quá phiền phức. Có lúc nàng lại mắng gà của Đế Đô chẳng đạt yêu cầu, giọng gáy không đủ lớn nên mới không thể gọi được ánh mặt trời ló dạng. Tóm lại, mỗi buổi sáng nàng đều sẽ bực bội với một đối tượng nào đó.

Trong thời khắc nguy hiểm mà tính gắt ngủ của nàng chưa tan, Ma Nha không dám khuyên nàng tâm bình khí hoà mới tốt cho sức khỏe, chỉ đành lẩm bẩm rằng gà Đế Đô thật sự quá oan uổng, sau đó nhỏ giọng nói với Cổn Cổn:

"Ngày mai chúng ta tranh thủ dậy sớm hơn một chút, đừng có lượn qua lượn lại trước mặt nàng ta, không chừng nàng ta lại trách ngươi là một con hồ ly xám cho nên bầu trời mới xám xịt như vậy, đỡ bị mắng vô ích một trận."

Cùng lúc đó, Liễu công tử đứng một bên dùng vẻ mặt xấu xa cười nói:

"Tiểu hòa thượng ngươi thật sự không hiểu lòng nữ nhân, nàng nào phải bởi vì đẩy cửa sổ ra không thấy mặt trời mà tức giận, rõ ràng là bởi vì đẩy cửa sổ ra không thấy ai đó trở về nên mới tức giận!"

Không đợi Ma Nha mở miệng, người đầu kia đã ném tới hai ánh mắt giết người:

"Ngươi nói ai đó là ai hả?"

"Ta nói ai đó gì?"

Liễu công tử cực kỳ vô tội ngáp một cái.

"Ngươi vừa rồi rõ ràng nói là ai đó!"

"Ngươi cho rằng ta đang nói ai?"

"Tất nhiên ta biết ngươi đang nói về ai!"

"Vậy ngươi nói xem xem là ai nào!"

Ma Nha ôm Cổn Cổn, ánh mắt di chuyển qua lại giữa hai người, khó hiểu hỏi:

"Rốt cuộc thì là ai?!"

"Là ai ai mà biết."

Liễu công tử cười hì hì, nắm lấy cổ áo Ma Nha nháy mắt:

"Miêu quản gia còn chờ chúng ta đến giúp đấy, còn không mau đi đi! Không phải nói muốn xem thử sơn hào hải vị đỉnh cấp trông như thế nào sao?"

"Hả?! Ồ... ... ..."

Trong chớp mắt, Ma Nha đã bị Liễu công tử kéo nhanh ra khỏi cửa phòng, hai người biến mất trong tầm mắt Đào Yêu nhanh như chớp.

"Con rắn nhàm chán!"

Đào Yêu hừ một tiếng, rồi dùng sức đóng cửa sổ lại.

Ai đó ư? Còn ai nữa chứ!

Nàng ngồi trở lại bàn, lười biếng chải tóc trước chiếc gương đồng trên bàn, lại cầm bím tóc búi lung tung trên đỉnh đầu, nhìn trái nhìn phải hai lần thì mới thấy mình sao mà xấu quá, vội vàng khôi phục lại như thường, hậm hực ném chiếc lược lại, có lẽ là nhìn không quen gương mặt không có nụ cười của mình, dứt khoát kề mặt sát vào gương, hai ngón tay đưa lên đẩy khóe miệng,"Cười" nói với chính mình:

"Lạc Dương thì có gì tốt chứ, Minh Nguyệt đài gì đó có thể thoải mái hơn nhà mình sao? Sắp đến tết rồi mà các ngươi vẫn không về thì ai phát bao lì xì lớn như chiếc gối cho ta đây?!"

Dứt lời, ngón tay nàng buông lỏng, mặt lại rũ xuống, đẩy chiếc gương

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip