ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 155. Đấu Mộc(3)

Chương 155: Đấu Mộc(3)

Đấu gia, cái tên nghe rất thần khí thế nhưng người thật lại chẳng như tên, nghe chẳng thần khí chút nào.

Đứng trong sân hàn huyên với Miêu quản gia là một nam nhân trung niên hơn bốn mươi tuổi, thấp hơn Miêu quản gia nửa cái đầu, dáng người cường tráng hơn người bình thường một chút, vừa nhìn đã biết là một người có sức lực lớn. Trên đầu đội nón lá dùng cho trời mưa, người khoác áo tơi, ống tay áo rách nát lộ ra bên ngoài, cũng không biết đã bao năm rồi chưa giặt mà chỗ nào cũng có vết bẩn màu đen. Trên người bẩn không nói, mặt mày chân tay càng bẩn hơn, gần như không thể nhìn ra được màu sắc vốn có, đen như vừa lăn qua một đống than vậy.

Đào Yêu đưa tay ra thử nửa ngày, trời cũng đâu có mưa, một chút bông tuyết cũng không có, cho dù muốn che mưa thì cũng không đến mức này chứ? Hơn nữa, nhìn kỹ nón lá và áo tơi của hắn thì đoán chừng dù có mưa to đến đâu cũng không thể nào lọt vào được. Lại nghĩ xiêm y trong người hắn bẩn thỉu cũ kỹ như thế, hẳn là nghèo đến nổi không có tiền mua cả y phục mùa đông, cho nên mới khoác áo tơi để chống rét.

Cùng lúc đó, năm sáu gã sai vặt mỗi người cầm theo một giỏ than củi lớn ra ngoài cửa viện.

Thấy vậy, vị khách tên Đấu gia kia không ngừng cảm tạ Miêu quản gia.

"Không cần khách sáo, ta còn muốn đa tạ người nữa ấy chứ, mười năm như một thay chúng ta tích phước lũy đức."

Miêu quản gia cười nói:

"Năm nay trời rét đâmn hơn năm trước rất nhiều, ta thêm cho ngươi ba phần, mặc dù không đáng kể nhưng có thể nhiều hơn được một phần thì tốt hơn một phần."

"Đại ân không nói lời cảm tạ, thôi thì ta không đa tạ thêm nữa."

Đấu gia liên tục cảm ơn:

"Mấy năm nay may mà có Miêu quản gia tương trợ, nếu không chỉ dựa vào sức một mình ta thì thực sự rất khó khăn."

"Chúng sanh không dễ dàng gì, chúng ta có thể làm được chừng nào thì hay chừng ấy."

Miêu quản gia vỗ vỗ vai hắn, lại lấy một cái túi đưa cho hắn:

"Trời rét đậm, cần mua thêm gì thì vẫn nên mua thêm."

"Sao có thể vừa lấy than vừa lấy tiền được, không nên không nên, năm nay ta cũng kiếm được chút tiền, trong túi vẫn còn dư dả, đủ rồi."

Đấu gia không chịu nhận.

Miêu quản gia lại cứ nhét vào tay hắn:

"Của ngươi đó là của ngươi, còn tâm ý của ta thì là của ta, ngươi chỉ cần giúp đỡ ta là được. Đừng từ chối nữa, ngươi không coi ta là bằng hữu sao."

Đấu gia do dự một hồi, cuối cùng vẫn nhận lấy: "Đa tạ."

"Mới nói là đại ân không nói lời cảm tạ."

Miêu quản gia cười nói, lại hỏi:

"Vẫn không vào nhà ngồi một lát hay chịu uống một ngụm nước rồi mới đi sao?"

Đấu gia liên tục xua tay:

"Không cần không cần, phủ của ngươi sạch sẽ gọn gàng, cả người ta thế này chỉ sợ làm bẩn quý phủ, một năm có thể đến nhà ngươi một lần là đủ rồi."

Miêu quản gia cũng không ép buộc hắn:

"Cũng được, biết tính tình này của ngươi không thể sửa rồi, vừa nhận than đã muốn rời đi, được rồi, ta tiễn ngươi."

"Ha ha, đi thôi."

Đào Yêu đứng một bên không chen một lời nào, Miêu quản gia cũng không kịp giới thiệu nàng với khách đến, chỉ khi vị Đấu gia này đi ngang qua nàng, hắn vẫn tập trung tầm mắt vào Miêu quản gia và giỏ than củi kia, liếc mắt nhìn Đào Yêu một cái thật nhanh, trên gương mặt bẩn thỉu thoáng qua một chút nghi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip