Chương 154: Đấu Mộc (2)
Đào Yêu giật mình mở mắt ra. Ngay chính giữa phía trên là khuôn mặt tràn ngập bất đắc dĩ của Miêu quản gia. Rồi lại nhìn vào ngực mình, nàng thế mà lại ôm chặt một cái bàn tính... Khung gỗ đàn hương, hạt tính bằng ngọc châu đen, trong góc còn khắc một chữ "Miêu" ngay ngắn, cái này... Hình như hơi quen quen?! Cô chớp mắt mấy cái, quay đầu lại nhìn xung quanh. Rừng mai vẫn như cũ, ghế đá cũng không vỡ, nàng vẫn đang yên đang lành nằm trên ghế, chỉ là túi vải đựng cánh hoa đã rơi xuống đất.
Cô đứng lên, thuận tay lau mồ hôi lạnh chảy dày trên trán.
"Ta ngủ quên sao ?"
Cô nhìn chằm chằm vào bàn tính trong tay:
"Ta đã làm gì nó?"
Nghe vậy, Miêu quản gia thở dài:
"Nha đầu ngươi ấy, thời tiết lạnh như vậy lại ngủ thiếp đi trong rừng mai, nếu không phải ta vừa khéo đi ngang qua, từ xa nhìn thấy ngươi nằm ở chỗ này, thì cho dù là thân thể ngươi có làm bằng sắt ngủ thêm một lát nữa, không bị đông ra bệnh thì chữ "
Miêu
" của ta sẽ viết ngược lại cho ngươi xem!"
"Thật đúng là ngủ quên ư..."
Đào Yêu lẩm bẩm một câu, vội vàng nhét bàn tính lại cho lão:
"Bàn tính của ông sao?"
"Chứ sao nữa?"
Miêu quản gia trách móc nói:
"Đang muốn đánh thức ngươi, thì ngươi lại liều mạng với tay tới nắm lấy bàn tính của ta không buông, bây giờ mới biết tiểu nha đầu ngươi sức lực lúc ngủ thiếp đi lại lớn như vậy! Một người có thân thủ như ta cũng không thể giật nổi ngươi, chỉ đành buông tay mặc kệ ngươi, nếu giành tiếp thì lão cộng sự của ta sẽ bị chia năm xẻ bảy mất. Lại nói ngươi mơ thấy giấc mơ gì kỳ lạ à?"
"À... Điều này... Hình như mơ thấy giành ăn giành uống với người ta."
Đào Yêu cười hề hề, cũng không giải thích gì nhiều, chỉ vào bàn tính của lão:
"Lão cộng tác của ông không sao là tốt rồi."
Miêu quản gia gõ đầu nàng một cái:
"Còn lâu mới tới giờ ăn trưa, nếu thật sự đói bụng thì đi vào phòng bếp tìm chút gì lót dạ, ăn no rồi lại ra làm việc tiếp."
Lão ghé mắt nhìn túi vải trên mặt đất, cười nói:
"Mấy ngày nay các ngươi theo ta chạy ngược chạy xuôi, vốn đã mệt mỏi, trước mắt cũng không có chuyện gì gấp, mùa hoa còn dài, ngươi rảnh rỗi hẳn làm."
Đào Yêu bĩu môi:
"Ta không phải là muốn nhanh chóng lấp đầy cái bình mập mạp kia sao."
"Rất muốn nếm thử hương vị Như Giải Ý phải không?"
Miêu quản gia cười ha ha:
"Đúng là bản tính khó dời mà. Có điều ngươi cũng đừng sốt ruột quá, hai thiếu gia không trở về nhanh như vậy đâu, chiếc bình mập kia ngươi cứ chậm rãi mà lấp đầy."
"Bọn họ thật sự không về ăn tết sao?"
Đào Yêu thốt lên .
Miêu quản gia gật gật đầu:
"Năm nay hẳn là không trở về. Sinh nhật của tiểu thư Niên Sinh là đêm giao thừa, mỗi năm đúng tuổi chẵn của nàng, hai vị thiếu gia đều ở đài Minh Nguyệt đón sinh nhật cùng nàng thuận tiện đón luôn năm mới, nếu là năm tuổi lẻ, cũng phải chúc mừng nàng trước rồi mới tranh thủ về phủ trước đêm giao thừa. Quy tắc này chưa bao giờ thay đổi trong nhiều năm rồi."
"Ồ... Vậy năm nay nàng ta không phải tuổi lẻ đâu nhỉ."
Một chút cảm giác thất vọng chợt tràn trong lòng Đào Yêu.
"Không sai." Miêu quản gia mỉm cười nhìn nàng:
"Sao, không phải thường xuyên hờn dỗi với các thiếu gia sao, họ không trở về, ngươi đón năm mới không vui à?"
Nhìn thần sắc vi diệu Miêu quản gia, Đào Yêu vội quét sạch một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền