Chương 157: Thiên Thiết(1)
Khuôn mặt hắn trắng bệch, bàn chân đá ra vẫn còn lơ lửng giữa không trung. Hỏng rồi, hắn đá chết người rồi sao?! Trên mặt nước trước mắt hắn có một thứ rất giống con người, đang duỗi thẳng tứ chi không còn tri giác, chậm rãi nổi trôi theo dòng nước lắc lư, từng sợi tóc dài còn tản ra.
Hắn vội vàng thu chân lại, theo bản năng nhìn khắp xung quanh. Gần bến tàu sớm đã không còn bóng người, ngay cả người buôn bán giấy tiền nến đèn cũng đã thu dọn quầy hàng. Trong đêm khuya ẩm ướt nóng ẩm, động tĩnh lớn nhất chỉ có ở mỗi chỗ hắn đứng. May mà không có ai.
Lúc này hắn mới bình tĩnh một chút. Huynh trưởng thường nhắc nhở hắn, lúc ở trên bờ nhất định phải khiêm tốn cảnh giác, cố gắng tránh cho hết thảy hành vi khiến người ta chú ý, càng không thể đụng vào những chuyện có liên quan đến con người, nhất là mạng người! Những tên đó chỉ có thể sống mấy chục năm, lại dễ sinh bệnh bị thương, chúng quá yếu ớt, nếu không cẩn thận làm hại tính mạng bọn chúng, cho dù không phải vì ăn thịt của bọn chúng, nhưng nếu bị Lôi Thần biết được thì sẽ gặp phiền toái lớn. Trong tay Lôi Thần hung hãn lòng dạ hẹp hòi kia còn giữ tên của già trẻ lớn bé của tộc bọn họ, tuân thủ quy củ là pháp bảo duy nhất để bảo vệ bình an. Vừa nghĩ đến mấy cú sét của Lôi Thần, trái tim hắn lại thắt chặt.
Gì mà tết Trung Nguyên gì mà quỷ nước, hắn cũng bất chấp hết, vội vàng xuống nước kéo cái thứ đang trôi dạt ra xa kia vào bờ.
Bóng đêm sâu thẳm, hắn phải nương theo ánh đèn rải rác trên bến tàu mới miễn cưỡng xác định người nằm trước mắt là một con người, có trọng lượng có thực thể, tay chân chẳng những bị nước biển ngâm đến trắng bệch, mà còn có các vết thương lớn nhỏ. Hắn do dự một lát mới đưa tay vén mái tóc quấn trên mặt người đó ra, đó là một khuôn mặt của nữ tử, cũng không đáng sợ mấy, dưới ánh sáng hơi vàng, hắn thấy hai mắt nàng ta nhắm nghiền, hoàn toàn hơi thở không còn, trên trán còn sưng mộc cục u lớn.
Bây giờ hắn hoàn toàn xác định đối phương không phải là một con quỷ nước rồi, thế nhưng tâm trạng hắn còn tệ hơn cả việc gặp phải quỷ nước. Xong đời rồi, nàng ta hết thở rồi, một đá kia của hắn mạnh đến thế sao?!
Hắn luống cuống tay chân, lại chột dạ nhìn xung quanh. Bây giờ này hắn lại hy vọng có người, ít nhất có thể tới hỗ trợ cứu giúp một chút, hắn giết giao giết quái biển rất giỏi, thế nhưng cứu người... Hắn từng cứu ai bao giờ chưa nhỉ? Hắn từng thấy người ta cứu người chết đuối, nhưng hắn còn chưa liếc mắt một cái đã rời đi rồi, dù sao hắn với huynh trưởng đời này cũng không thể nào chết đuối, những thuyền viên được chọn đều rất giỏi bơi lội, cho nên hắn căn bản cũng không nghĩ tới phát triển kỹ năng này...
"Này!" Hắn hoảng loạn kêu một tiếng, lại tát mấy cái vào khuôn mặt lạnh lẽo của đối phương:
"Ngươi chết chưa hả?"
"Không chết thì trả lời ta một tiếng đi!"
Đối phương đương nhiên không thể trả lời hắn, ngoại trừ trên mặt có thêm mấy dấu tát ra thì chẳng có thay đổi gì cả.
Hắn càng hoảng hốt hơn, cố gắng nhớ lại cảnh tượng người khác cứu người lúc trước, nhưng lại không nhớ ra cách gì có tác dụng, chỉ mơ hồ nhớ rõ người bên ngoài nói người chết đuối dễ mất hồn, phải gọi hồn mới có thể tỉnh lại. Nhưng gọi hồn là thứ quỷ quái gì, hắn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền