ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 158. Thiên Thiết(2)

Chương 158: Thiên Thiết(2)

Hắn cũng không nuốt lời, xin huynh trưởng một buổi chiều, mang nàng ta đến gần bến tàu mua hai bộ xiêm y mới. Sau đó, hai người vào trong một quán ăn nhỏ, hắn gọi tất cả những món đắt nhất trong quán, cho nàng được ăn no ăn ngon một bữa.

Nàng ăn rất ngon, khối xương đeo trên cổ nàng không ngừng lắc lư trước ngực, hắn nhiều lần nhìn chằm chằm khối xương kia đến xuất thần. Một chiếc bánh kếp thịt đảo mắt đã bị nàng cắn mất một nửa, còn chưa kịp nuốt xuống thì ánh mắt nàng vô tình rơi ra ngoài cửa sổ, nàng bất chợt kinh hãi, cả người vù một cái rụt xuống dưới bàn ăn, hai má bị bánh kếp nhét đến phồng lên, thế nhưng lại chẳng dám nhai tiếp.

Hắn cúi đầu nhìn xuống dưới gầm bàn: "Ngươi là..."

"Suỵt!" Nàng vội vàng giơ ngón tay lên, cố sức nuốt miếng bánh kia xuống, nhỏ giọng nói:

"Cái tên râu quai nón bên ngoài kia đã đi xa chưa?"

"Râu quai nón?"

Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn nửa ngày mới phát hiện là một nam tử bận áo vàng thân hình thấp bé tráng kiện, cằm để râu quai nón, bây giờ đang đứng trước một quầy hàng để lựa đồ.

"Ngươi nói tên nam tử mặc áo vàng kia sao?"

Hắn hỏi.

"Đúng!" Nàng trả lời rất nhỏ, cứ như sợ bị người bên ngoài phát hiện vậy.

"Hắn đang mua cá khô ở phía đối diện, chưa đi xa."

"Mua cá khô?"

Nàng vội chui ra khỏi gầm bàn, cẩn thận nằm bò dưới cửa sổ, hé nửa cái đầu nhìn qua, phát hiện đối phương quả thật đang mua cá khô, cho đến khi người nọ mua xong rồi rời đi, thì nàng mới thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên trán trở về vị trí cũ, lẩm bẩm:

"Dọa chết ta rồi."

Hắn cực kỳ khó hiểu:

"Ngươi quen hắn ư?"

"Không quen." Nàng lúng túng cười cười, nói:

"Nhìn nhầm rồi, còn tưởng là hắn ta lại đuổi theo."

"Hắn?" Hắn lại nhìn ra ngoài cửa sổ, tên kia đã biến mất ở phía xa, hắn quay đầu lại, nhìn chằm chằm nàng đang uống từng ngụm trà để bớt sợ.

"Chỉ là người tương tự cũng khiến ngươi sợ đến thế sao?"

Nàng uống sạch trà trong chén, nấc một cái, lại liếc mắt ra ngoài, trả lời:

"Không sao, nhận nhầm người thôi."

"Đêm đó khi thay quần áo cho ngươi, ta thấy trên người ngươi có rất nhiều vết thương cũ."

Hắn vốn cũng không muốn hỏi, thế nhưng cái miệng vẫn không nghe lời. Đó cũng là bất đắc dĩ, cho dù là mùa hè thì cũng không thể để cho một người bị thương mặc xiêm y ướt nằm thế được, trên thuyền lại không có nữ nhân nào. Hắn đành phải vứt bỏ cái lễ tiết nam nữ thụ thụ không thân thay y phục cho nàng, vì thế mà bị tên đầu gấu đột nhiên nhảy ra mắng cho một trận, nói động tác của hắn quá chậm, mắt còn nhìn lung tung, ép hắn phải tắt đèn đi mới cho phép hắn tiếp tục, thật sự cạn lời. Nhưng ngay cả như thế thì hắn vẫn nhìn thấy vết bỏng trên cổ và vai của nàng, và những dấu vết cũ ở nơi khác trên cơ thể, đáng sợ nhất là cánh tay của nàng, ở đó có một vết sẹo rất sâu, trên bàn tay cũng có. Những vết thương này, hắn thực sự không thể tưởng tượng được vì sao lại xuất hiện trên người một nữ tử tầm thường như nàng được, các nhân sĩ giang hồ hắn từng gặp cũng không có ai vết thương chồng chất như vậy.

Nàng ôm chén trà, ánh mắt rơi xuống đáy bát trống rỗng, hồi lâu mới ngẩng đầu cười:

"Ta để lại một bức hưu thư cho trượng phu."

"Hả?" Hắn ta ngạc nhiên, đó là lý do tại sao nàng ta

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip