Chương 161: Thiên Thiết (5)
Vài ngày sau, Trường An.
Trường An lạnh hơn Yên Châu rất nhiều. Trong một ngôi nhà cũ ở ngoại ô, nơi phiêu đãng mùi thuốc đắng chát, hắn đặt hai cái lò sưởi trong phòng. Căn nhà này là đại phu cho bọn họ mượn để tĩnh dưỡng, thuốc cũng là đại phu cho, nấu thuốc thế nào cũng là đại phu dạy. Hắn canh cho lò sưởi ngày đêm không tắt, hy vọng Thái Lý Lý có thể ngủ thoải mái một chút. Bản thân hắn cũng thức trắng đêm không ngủ, vừa phải trông lò lửa để không bị tắt, lại phải để ý xem không khí trong phòng có thông thoáng không, chỉ sợ xảy ra sai sót gì làm ảnh hưởng đến nàng.
Hắn cúi đầu quạt than trong lò, thuốc trong ấm sôi sùng sục. Hắn nghe thấy tiếng thuốc sôi thì hơi thất thần, trong lòng lại rối rắm nói không nên lời, vừa chờ mong cho nàng mau chóng hồi phục tỉnh lại, vừa sợ nàng tỉnh lại... Một người đầy năng lượng như nàng, sao có thể chịu được một tương lai bị mất đi một chân.
Hắn đứng thẳng từ cửa sổ mở ra, liếc nhìn vào trong phòng. Thái Lý Lý vẫn đang ngủ say, mấy ngày nay nàng ta chưa từng tỉnh lại, chỉ mơ mơ màng màng rên rỉ vài tiếng khi đại phu thay thuốc cho nàng. Đại phu nói trong thang thuốc có thêm thuốc an thần, mấy ngày đầu vết thương rất đau, ngủ đi mới đỡ hơn một chút.
Trong sân, hắn ngồi ở trong sân, trong tay cầm một cái quạt, cẩn thận quan sát lửa trong lò than, chỉ sợ thuốc trong ấm xảy ra bất kỳ sơ hở nào. Thuốc trong ấm vẫn còn bốc hơi nóng, mùi đắng thoang thoảng chậm rãi tản đi trong gió lạnh...
Ở phía bên kia sân, huynh trưởng ngồi ở bàn đá, cầm dao gọt một cây gậy gỗ.
"Chỉ sợ nàng vẫn chưa cần dùng tới cái này."
Hắn nhìn huynh trưởng một lúc. Mấy ngày nay đều là tự mình chăm sóc Thái Lý Lý, huynh trưởng không qua quan tâm, chỉ thường xuyên đi dạo bên ngoài, sáng nay lại kéo một khúc gỗ trở về, ngồi ở đầu kia đẽo gọt một lúc lâu.
"Sớm muộn gì cũng phải dùng tới."
Huynh trưởng thổi mảnh gỗ vừa gọt xuống, đặt nạng trên mặt đất thử độ cao, hờ hững nói:
"Vốn tưởng rằng thu nhận nàng là sai lầm, không ngờ rằng lại không phải."
Huynh trưởng chống nạng, liếc mắt nhìn bên trong phòng, khẽ cười nói:
"'Sở công tử' kia có nằm mơ cũng không ngờ mình lại bị một nha đầu phàm thai phá pháp, còn dùng cách đơn giản thô bạo như thế... nghĩ lại thôi cũng thấy tức cười."
"Huynh còn cười được..."
Hắn ủ rũ:
"Nàng rõ ràng không cần phải quay lại."
"Ta đâu có cười nàng ta."
Huynh trưởng lắc đầu:
"Nhóc con, đệ đa sầu đa cảm quá rồi."
Hắn lại thở dài nói tiếp:
"Sau này nàng phải thế nào đây... sao lại dám chạy về thế không biết? Rõ ràng đã nhìn thấy nguyên hình của chúng ta rồi."
"Có thể làm gì được nữa, mấy người lo mà nuôi nàng ta cả đời chứ sao!"
Một giọng nói cực kỳ không vui bỗng vang lên.
Cái đầu gấu chưa từng xuất hiện từ lúc xảy ra chuyện đến giờ chậm chạp bay ra, rơi xuống trên lò than, lại lấy đủ các tư thế hưởng thụ sự ấm áp trong lò. Thật kỳ quái, với cái tính cách tệ hại thích mắng chửi của nó, Thái Lý Lý lại bị thương nặng như thế, nhưng nó lại chẳng có chút tức giận nào.
(Mẹ, tuy không đúng hoàn cảnh lắm nhưng mà... dệ thưng thế không biết)
"Cái đó còn cần ngươi nói à?"
Hắn thấy dáng vẻ ung dung của nó, khó tránh khỏi có hơi oán hận, không vui nói: "Ngươi lúc nào cũng ở bên cạnh nàng ta, lúc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền