Chương 162: Thiên Thiết (6)
Một năm sau, trên biển.
Gió biển đầu mùa hè mát mẻ sáng khoải, thuyền của họ di chuyển với tốc độ không rõ, ánh mặt trời xanh như một viên đá quý hoàn hảo. Trên boong tàu cực náo nhiệt, trong thuyền viên mới tới có mấy người học võ, vừa bội phục lại không phục lẫn nhau, vì thế thường hẹn nhau cùng luận bàn võ nghệ, người thua phải vẽ lên mặt một con rùa, cuộc sống đơn điệu khô khan trên biển có thêm không ít niềm vui. Thái Lý Lý và mọi người ngồi vây quanh một vòng, ra sức hò hét vẫy cờ cho vị "sư phụ" mà nàng sùng bái nhất trong hai người đang quyền tới cước lui, thắng bại khó phân.
Thuyền viên kia bị quấn lấy đến đau đầu, lại sợ mỗi ngày đều bị nàng niệm kinh bên tai, cuối cùng cũng chịu thua đồng ý dạy nàng chút công phu quyền cước phòng thân. Tật xấu của nàng e là không sửa được rồi, người ta cực kỳ không muốn thu nàng làm đồ đệ, nhưng nàng luôn có thể nghĩ hết tất cả lý do để thuyết phục đối phương khiếm người ta nhất định phải dạy nàng quyền cước công phu, nói cho dù đánh không lại người khác, thì dùng để chạy trốn thì cũng được, học nghệ nhiều không đè chết người, hơn nữa trăm năm duyên phận mới có được một lần đi chung thuyền, chỉ dựa vào duyên phận một trăm năm này thôi thì nàng cũng phải nhận vị sư phụ này rồi... Dù sao hắn cũng là lần đầu tiên nhìn thấy có người dùng câu duyên phận trăm năm mới được cùng thuyền lên trong vấn đề này... Hắn nhìn nàng từ xa, cô nương này, sao có thể phấn chấn vui vẻ mỗi ngày như thế được nhỉ.
Nàng ta không hề biết là mình từng bị gãy một chân, chỉ coi mình bị ngoại thương bình thường. Chỉ là sau khi nàng hoàn toàn tỉnh táo lại, phát hiện khúc xương đeo trên cổ lâu năm không thấy đâu nữa. Nàng cho rằng là lúc trúng đao ngã xuống bị rơi mất rồi, đau lòng hồi lâu, sau đành tự an ủi mình rằng đã hết duyên phận với nó, nói không chừng khúc xương nhỏ sẽ phát sáng kia là một thần vật, nên không thể nào ở trên người một phàm vật mãi được, thôi thì chúc nó tiền đồ như gấm vậy.
Bọn họ nghe theo yêu cầu của Thiên Thiết, không nói nửa chữ về nó với nàng. Cái "khúc xương vô dụng" kia giống như một cơn gió, vội vàng thổi tới, lại lặng yên biến mất.
Một đêm trước khi rời Trường An, Thái Lý Lý nấu một bàn thức ăn ngon, nói là cảm tạ bọn họ đã chăm sóc mình.
"Rõ ràng ngươi đã thấy được dáng vẻ của chúng ta."
Huynh trưởng không nhúc nhích đũa.
"Vâng, ta thấy rồi."
Thái Lý Lý ngồi xuống, thoải mái nhìn bọn họ.
"Không sợ sao?"
Huynh trưởng lại hỏi.
"Đã từng gặp phải con người tồi tệ như thế, còn sợ yêu quái gì chứ."
Nàng ta mỉm cười.
Hắn im lặng một lúc và nói:
"Chúng ta đã biết hết những ngày tháng qua ngươi đã sống thế nào rồi, từ Hoàn Châu đến Yên Châu, tất cả những đau khổ mà ngươi từng trải qua, chúng ta đều biết cả."
"Hả? Bởi vì các ngươi có yêu pháp sao?"
Nàng hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại thoải mái:
"Nhất định là vậy rồi, nhìn các ngươi giống như rất lợi hại. Nếu như không phải sơ suất, thì nhất định sẽ không bị bắt được."
Nàng không phải nịnh hót, mà thật lòng thật ý, không nói một chữ về việc bản thân mình mà suýt chút đã mất mạng vì bọn họ.
"Ngươi hoàn toàn không giống trước kia."
Hắn nói.
Nàng ta suy nghĩ một chút rồi gật đầu:
"Ta cũng cảm thấy như vậy."
Nàng ta rót rượu cho
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền