Chương 173: Ẩn Ẩn (3)
Ở đây đã mười năm, nhìn sư huynh đệ bọn họ từ thời thiếu niên đi tới giờ phút này, nó chưa bao giờ nghe Phương Hạc Vũ nói đến bất cứ điều gì về chuyện sau chết thì phải như thế nào, đứa nhỏ này mỗi ngày chỉ đọc sách nghiên cứu thôi đã bận không ngơi tay, tuổi vẫn còn trẻ sao có thể nghĩ đến hậu sự của mình...
Khi Tiêu Nguyên Tân thương lượng chuyện hậu sự của Phương Hạc Vũ với Phương mẫu, nó ở bên ngoài nghe được.
"Hạc Vũ và con tình như tay chân, đệ đấy không còn ở đây, con vẫn còn ở đây, sau này người là mẫu thân của con, con nhất định chăm sóc người thật tốt thay Hạc Vũ!"
Nó nghe rõ ràng lời Tiêu Nguyên Tân nói.
Phương mẫu nước mắt tuôn rơi, cầm tay hắn gật đầu, nhưng một chữ cũng không nói nên lời.
Phương mẫu đau lòng muốn chết đi, biết được đó là tâm nguyện của nhi tử mình thì cũng không phản đối, cảm thấy đây quả thực là tác phong của nhi tử, dù sao hắn trước nay đều thiện lương đôn hậu như thế, lúc nào cũng suy nghĩ cho bà. Sau khi Phương Hạc Vũ gặp chuyện không may, Phương mẫu bèn ở lại trong cốc, mỗi ngày đều ở trong phòng khi còn sống của nhi tử mình giống như lúc hắn còn sống, mỗi ngày dọn dẹp phòng cho hắn, xem mỗi một quyển sách hắn đọc khi còn sống, mỗi một chữ hắn viết ra, nhịn không được thì khóc một hồi, mà đại đa số thời gian đều là lẩm bẩm, vẻ mặt ngây ngốc, tựa như một con rối không có hồn phách vậy.
Nhớ rõ khi Phương mẫu đồng ý hỏa táng, Tiêu Nguyên Tân đã thở phào nhẹ nhõm.
Dưới sự lo liệu của Tiêu Nguyên Tân, Phương Hạc Vũ bị hỏa táng, lý do là sư đệ khi còn sống đã từng nói, nếu như một ngày nào đó hắn không còn nữa thì đừng chôn hắn xuống đất, mẫu thân hắn đi lại bất tiện, không thể thường xuyên đi đường xa đến thăm, vẫn là thiêu đi mới tốt nhất, từ nay về sau có thể bầu bạn bên cạnh mẫu thân.
Nó nhìn Tiêu Nguyên Tân kéo tay Phương mẫu, dáng vẻ cực kỳ chân thành, đột nhiên cảm thấy mình không quá thân thuộc với người này lắm, mặc dù đã ở cùng dưới một mái hiên lâu như vậy.
Lúc đầu, nó không hiểu được lúc đó vì sao hắn lại thở phào, mãi đến sau này có một tên nói với nó đó là do Tiêu Nguyên Tân mê tín dị đoan, cho rằng phải thiêu Phương Hạc Vũ thành tro bụi thì mới có thể triệt để chắn chắc rằng đối phương không trở về tìm hắn tính sổ.
Lúc thẩm vấn án, lời khai hắn đưa cho quan phủ là Kim Đại Giang vốn bất mãn hắn lui tới với Bích Cầm cô nương, ngày đó thấy hắn muốn chuộc thân cho Bích Cầm cô nương, cho nên càng tức giận, mang theo hai đồng bọn đuổi giết hắn. Hắn trốn về cốc Vân Ngoại, cùng sư đệ chống lại công kích của ba người kia, trong lúc hỗn loạn hắn liều chết chạy vào trong phòng, sau đó nhảy vào mật đạo tìm đường sống, hắn một mực gọi sư đệ mau xuống cùng, nhưng sư đệ lại cố ý bảo hắn đi trước, nói nơi này có hắn ngăn cản kéo dài, huống chi mục tiêu của bọn họ cũng không phải là mình, cho nên sẽ không thật sự ra tay. Đang lúc dầu sôi lửa bỏng hắn đành phải trốn thoát vào mật đạo trước. Sau đó hắn trốn ở một bờ ruộng hoang hồi lâu, nhưng vẫn không yên lòng về sư đệ, nên mới quay trở về lại cốc Vân Ngoại, vừa đúng lúc nhìn thấy ba người kia bối rối chạy ra từ xa, sau đó... phát hiện sư đệ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền