ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 172. Ẩn Ẩn (2)

Chương 172: Ẩn Ẩn (2)

Nửa đời trước của lão Phùng ở trong tửu phường làm quan chức ủ rượu, danh nghĩa tửu thần theo hắn nửa đời người, hoàng thân quốc thích đều rất tôn sùng hắn. Khi hắn cáo ẩn hồi hương thì bên trên vô cùng luyến tiếc, đặc biệt ban cho hắn đặc quyền

"tư nương vô tội"

, hy vọng sau này vẫn còn có thể uống được rượu ngon của hắn. Từ đó về sau, lão Phùng trở thành lãng tử coi bốn biển là nhà, du sơn ngoạn thủy, vui vẻ trải đời. Cuộc đời này hắn ngoại trừ say mê ủ rượu ra thì còn chung tình với đủ loại hoa cỏ, mỗi khi đến nơi nào đều phải tìm ít nhất một giống cây đặc biệt của nơi đó, rồi mang về nơi ở của mình trồng. Ở nơi này chán rồi thì đem hoa cỏ đi tặng, rồi lại tiêu sái đến ở nơi khác. Mãi đến năm lão Phùng sáu mươi tuổi, thì mới quyết định không bôn ba nữa, trở về quê hương, chọn mảnh đất này để xây một ngôi nhà, đặt tên là

"cốc Vân Ngoại"

.

Mấy năm trước, lão Phùng phát hiện nó trong một ngọn núi hoang không biết tên. Lúc đó lão vốn đang tìm một chỗ có nước suối để uống, lại vô tình phát hiện một đóa hoa màu xanh biếc trên một cành cây bên bờ suối. Lúc đó tuy không phải là thời kỳ nở hoa của nó, nhưng không hiểu sao lại hết sức hợp mắt lão, lão Phùng lập tức bới nó lên mang về nơi mình ở. Biết nó có đặc tính bám cành lá, bèn trồng nó cùng một bụi hồng, còn nói rằng loài hoa này kỳ lạ, một người quen thuộc với hoa cỏ như hắn cũng không biết tên nó, vì thế lão vô cùng mong chờ dáng vẻ của nó lúc hoa nở, cho nên chăm sóc cực kỳ tỉ mỉ, sau đó còn ngàn dặm đưa nó về cốc Vân Ngoại. Nó là cái cây duy nhất lão Phùng mang theo, dù sao thì lão Phùng vẫn luôn coi nó là cây cối thật.

Đáng tiếc là nó không nở hoa, vẫn luôn duy trì trạng thái nụ hoa, khiêm tốn ẩn mình giữa lá hồng. Lão Phùng nghĩ rất nhiều cách, thêm nước thêm phân bón, dùng hơn cả ngàn cách, thậm chí còn nói bao nhiêu lời hay ý đẹp cho nó nghe, thế mà nó lại không hề mảy may động đậy.

Mỗi lần nghe lão Phùng cầu xin nó nở hoa, nó đều muốn cười nhạo lão dốt nát. Nó là hoa, cũng là yêu quái, Nhân Diện nở hoa, mười năm một lần, khi lão gặp được nó thì thời điểm hoa nở của nó vừa qua, muốn nhìn thấy cảnh tượng đó thì cứ thành thật chờ mười năm nữa. Lão Phùng đương nhiên không biết mình mang về một con yêu quái, dù chăm sóc thế nào cũng không chịu nở hoa, thế nhưng hắn vẫn rất trân quý nó như bảo vật, luôn cảm thấy nó không nở hoa nhất định là vì mình chăm sóc chưa đủ tốt, nên lão còn đi hứng sương sớm để tưới hoa. Ban đêm khi trời trăng trong vắt, lão chuyển nó đến nơi có thể phơi dưới ánh trăng, nói kỳ hoa dị thảo thì phải hấp thụ một chút linh khí nhật nguyệt thì mới trưởng thành được.

Đúng vậy, nhiều năm qua, đối tượng để lão Phùng nói chuyện nhiều nhất là nó. Chuyện trên trời dưới đất gì cũng nói với nó... như là lão tìm được phương pháp sản xuất rượu từ trong sách cổ nào, lúc đi chợ thấy ai cãi nhau với ai, hoa sen ở đâu vừa nở, ngay cả chuyện đau dạ dày tiêu chảy cũng nói...

Cuộc sống cứ như vậy không mặn không nhạt trôi qua, tuy rằng nó dựa vào chính mình cũng có thể sống không tệ, nhưng lão Phùng chăm sóc nó cũng rất thoải mái, sương sớm quả thật ngon hơn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip