Chương 175: Thạch Cố (1)
Tiêu phủ âm u lâu ngày cuối cùng cũng sống trở lại trong những giọt nước mắt vui mừng của Tiêu phu nhân. Trời sáng, tuyết ngừng, tia nắng chiếu vào căn phòng u ám và cái thân thể như đèn cạn dầu đã nhiều ngày.
Trước giường, Tiêu phu nhân nắm chặt tay nam nhân kia, cứ như sợ rằng vừa buông tay thì hắn sẽ lập tức biến lại thành con quái vật không để ai nhìn vậy. Tiêu Nguyên Tân vẫn còn mê man, nhưng phần lớn trên khuôn mặt đã dần thuộc về hắn. Đám tôi tớ thở dài một hơi, khẽ khàng bảo vệ bên ngoài, thầm cảm ơn ông trời vì đã cứu lão gia nhà mình, bảo vệ trụ cột của Tiêu phủ, A Di Đà Phật.
Ti Cuồng Lan và Đào Yêu ngồi cách đám người xa nhất, hờ hững lại kiên nhẫn chờ đợi bọn họ bày tỏ tình cảm
"kiếp nạn dư sinh"
. Từ khi Đào Yêu gọi Tiêu phu nhân cho đến bây giờ, bà ta đã vừa cười vừa khóc ở bên giường gần hai canh giờ rồi. Trên đời này, người một lòng một dạ chờ đợi Tiêu Nguyên Tân khỏe lại e rằng chỉ có mình bà ta thôi.
Đào Yêu lại ngáp một cái, một đêm không ngủ, quầng thâm trên mắt hẳn là đã sâu đến không thể gặp người rồi, bà ta rốt cuộc còn muốn khóc đến bao giờ đây? Trong thời gian này, trong lòng Đào Yêu cũng thầm tính toán, mọi chuyện giải quyết đến đây, Tiêu phu nhân có thể trả bao nhiêu thù lao thì nàng không biết, nhưng ba tháng tiền công mà Ti Cuồng Lan nói kia tuyệt đối không được quỵt của nàng, đó là ba tháng tiền công lận đó! Có thể mua bao nhiêu đồ ăn đồ chơi! Bây giờ chỉ khi nghĩ đến mấy điều này thì tâm trạng nàng mới tốt hơn hơn một chút. Ti Cuồng Lan rất kiên nhẫn, một ấm trà đã nhạt như nước lọc, thế mà hắn vẫn còn có thể uống được.
Cuối cùng khi mặt trời lên cao hơn một chút, thì Tiêu phu nhân mới nhớ tới người bà ta nên cảm tạ nhất. Bà ta vội vàng lau nước mắt nước mũi, mang theo đôi mắt sưng đỏ đi tới trước mặt bọn họ quỳ xuống, ngay sau đó chính là ba tiếng đập đầu vang. Ti Cuồng Lan và Đào Yêu đều không có ý ngăn cản bà ta, nếu muốn dập đầu, vậy thì dập đầu đi, tìm phu quân về cho bà, có tạ ơn lớn hơn nữa thì họ cũng xứng đáng.
Chỉ tiếc người bà nên dập đầu cảm tạ nhất, đều không có cơ hội ngồi ở trước mặt bà ta. Nhóm tỳ nữ vội vàng đi lên đỡ Tiêu phu nhân gần như đã choáng váng, đợi đến khi xác định rằng bà có thể đứng vững rồi thì mới thành tâm thành ý nói với Ti Cuồng Lan:
"Nhị thiếu gia, ngoại trừ dập đầu, ta cũng không biết có thể dùng cách nào để cảm ơn ngài nữa, nếu có gì thất thố, thì xin ngài bỏ qua cho."
Ti Cuồng Lan đứng lên, cười cười:
"Miêu quản gia sẽ đưa hóa đơn đến quý phủ, phu nhân đã trả thù lao rồi, không cần những cái khác. Chuyện ta được ủy thác đã hoàn thành, cáo từ."
"Nhị thiếu gia!"
Bà ta vội vàng gọi hắn lại:
"Lão gia thật sự bình an vô sự rồi sao?"
Ti Cuồng Lan quay đầu lại:
"Mặt hắn không phải đã trở lại bình thường rồi sao?"
"Nhưng mà... Ta sợ sau này còn không thể sống yên..."
Nàng ấp úng nói:
"Không biết yêu nghiệt nào đã hại lão gia chúng ta thành như thế?"
"Phu nhân yên tâm, yêu nghiệt không còn nữa, về sau cũng sẽ không có."
Đào Yêu đi ngang qua nàng và Ti Cuồng Lan, híp mắt cười: "Ti phủ ra tay, thị phi đều có thể giải quyết, Nhị thiếu gia chúng ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền