ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 176. Thạch Cố (2)

Chương 176: Thạch Cố (2)

Lúc đến gần cách khoảng cách vài bước chân, Lôi Thần dùng gương mặt không chút thay đổi đánh giá Đào Yêu một hồi, sau đó ánh mắt tập trung vào túi vải bên hông nàng. Đào Yêu đứng bên ngoài cửa hàng, rõ ràng có thể động đậy, thế nhưng lại chẳng chịu đảo cả tròng mắt, giống như chỉ sợ nhìn đối phương ít một chút thôi thì mình sẽ chịu thiệt vậy.

"Lôi Thần tự mình xuất mã, chắc có chuyện gì lớn lắm nhỉ?"

Đào Yêu cười tủm tỉm hỏi, lại theo bản năng dời túi vải ra phía sau.

"Giao ra đây."

Lôi Thần lạnh lùng nói.

"Cái gì cơ?"

Đào Yêu trừng mắt, cúi đầu nhìn mình, nhún vai nói:

"Tìm cả người ta chẳng tìm ra được món đồ gì đáng tiền, bao nhiêu năm đi xin cơm ăn, thực sự là không có thứ gì đáng để Lôi Thần ngài đây để vào mắt cả."

"Bao che tội yêu là trọng tội."

Lôi Thần nói thẳng:

"Đào Đô các ngươi cũng đâu phải là nơi không có quy củ. Nếu ngươi vẫn một mực cố chấp như thế, thì có khi ta chẳng cần ra tay, cái vị kia của nhà ngươi sẽ phải thanh lý môn hộ đó."

Đào Yêu bật cười:

"Ta cho rằng nhân vật như Lôi Thần khinh thường hành vi tiểu nhân cáo trạng kia chứ."

"Chuyện Giáng Quân lúc trước ngươi ngang nhiên can thiệp vào, chỉ dựa vào việc ngươi dám lên tiếng uy hiếp thần thị Thiên giới, thì ta đã có thể danh chính ngôn thuận bắt ngươi rồi. Niệm tình ngươi chưa tạo thành sai lầm lớn, ta tha cho ngươi lần này, bây giờ ngươi chẳng những không biết hối cải, lại còn dám gây trở ngại bổn quân truy nã tội phạm trốn thoát, Đào Yêu, ngươi ở Đào Đô vô thiên vô pháp gì đó ta không quan tâm, nhưng ở thiên giới, há có thể để ngươi làm bừa!"

Lôi Thần không bao giờ đùa giỡn, mỗi một từ đều là cảnh báo cuối cùng.

Đối mặt với lời cảnh cáo của Lôi Thần, đại đa số lựa chọn của mọi người đều là quỳ xuống nhận sai cầu xin tha thứ, nhưng Đào Yêu sao có thể là một trong số đó được.

"Lôi Thần nặng lời rồi, lần trước thái độ của ta đối với thủ hạ của ngươi rõ ràng rất tốt mà, nào có uy hiếp gì, tất đều là bọn họ hiểu lầm thôi."

Nàng vẫn cười hì hì như cũ, người bên ngoài nhìn vào chỉ sợ sẽ thay cái người không biết sống chết như nàng mà lau mồ hôi lạnh:

"Hơn nữa, ngài xưa nay thiết diện vô tư, nếu ta thật sự có tội thì ngài cứ bắt ta đi là được, không cần cho Đào Đô chúng ta với vị kia mặt mũi đâu, bản thân ta cũng không có ý kiến gì đâu."

(Tốt nhất bắt về nhét lên xe hoa chứ gì, chị ngon, anh Lôi là của em nhé, chị về với anh Lan của chị đi)

"Làm càn!" Lôi Thần nhíu mày:

"Ngươi thật sự cho rằng ta không dám bắt ngươi sao?"

"Không không, ngài dám chứ."

Đào Yêu vội vàng nói, ánh mắt lại không hề sợ hãi chút nào:

"Không gạt ngài rằng ta đã từng ăn rất nhiều món ăn, nhưng lại chưa từng nếm thử thức ăn trong Lôi Thần điện, nếu ngài không sợ ta ăn nhiều hết cơm của ngài thì có thể mang ta đi!"

Nàng hơi dừng lại, trong ánh mắt đột nhiên bớt đi vài phần cợt nhả:

"Chỉ là bây giờ thì không được, ngài phải chờ ta chấm dứt chuyện trong tay mình đã. Đến lúc ta cam tâm tình nguyện cùng ngài trở về nhận tội."

Nàng thế mà còn biểu hiện cực kỳ chờ mong với cơm tù của Lôi Thần điện...

"Đào Yêu, ta biết ngươi xưa nay không bao giờ nói chuyện đứng đắn, ở trước mặt ta cũng dám ăn nói lung

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip