Chương 177: Thạch Cố (3)
Ti Cuồng Lan vừa mới vào cửa đã gọi Miêu quản gia vào thư phòng, đến giờ cơm cũng không ra ngoài ăn, có trời mới biết bọn họ đang đóng cửa thảo luận về những vấn đề quan trọng gì. So sánh với cuộc đối thoại kín đáo trong thư phòng, trong phòng Đào Yêu lại truyền ra nhiều tiếng thán phục nhất từ trước đến nay.
"Cái gì? Đây là điều mà con người có thể làm ra sao?"
"Cái gì? Còn không thể làm gì hắn? Hay là để ta đến ăn thịt hắn..."
"Cái gì? Lôi Thần tự mình tìm tới?"
"Cái gì? Ngươi còn đánh nhau với Lôi Thần hả? Là tai chúng ta có vấn đề hay là ngươi điên rồi?"
"Cái gì... cái gì? Nhị thiếu gia đi chắn thiên lôi? Đã thế còn chắn được?"
"Cái này... Ngươi xác định người cùng ngươi trở về không phải là một u hồn của Nhị thiếu gia đó chứ, hay là ngươi gặp ảo giác rồi?"
Ôi chao!
Ma Nha lại bị đánh vào đầu một cái, Đào Yêu lườm cậu:
"Người chết người sống mà không phân biệt được thì còn làm đại phu làm gì? Còn ảo giác cơ... Các ngươi cũng gặp ảo giác như ta chắc!"
Nàng ôm chén trà uống một ngụm, nhíu mày:
"Đừng nói các ngươi, đến ta còn thấy hoảng sợ. Hắn quả thực là quái vật mà!"
"Nhưng hắn quả thực chỉ là một phàm nhân có máu có thịt."
Một hạt dưa từ ngón tay Liễu công tử nhảy ra:
"Hoặc là hắn có thiên phú dị bẩm, hoặc là kiếm trong tay hắn không phải phàm phẩm."
Đào Yêu gật gật đầu:
"Kiếm khí của hắn, đến yêu quái cũng trốn không thoát, một trong những tam bảo của Ti phủ, bản lĩnh quả thật không nhỏ. Có thể thấy rằng nhân gian cũng không thiếu thần binh lợi khí."
Nàng thở dài:
"Đương nhiên càng có thể là vô tri nên mới không sợ, hắn nào biết được sự ghê gớm của Lôi Thần, dù gì cũng là lần đầu gặp."
"Cho dù có là lần đầu gặp, thì kẻ đứng đối diện cũng là một vị thần, điều này hắn hắn cũng biết chứ."
Ma Nha vẫn còn thấy sợ hãi:
"Phàm nhân thấy thần minh, mấy người có thể chống đỡ không quỳ xuống dập đầu chứ? Chẳng những không kính sợ, còn động thủ với thần... A Di Đà Phật, Nhị thiếu gia có thể toàn thân trở ra, nhất định là do ngày thường làm quá nhiều chuyện tốt!"
"Nàng ta cũng làm quá nhiều chuyện tốt ư?"
Liễu công tử chỉ vào đầu Đào Yêu:
"Là Lôi Thần vốn chẳng muốn đối phó bọn họ thì có. Trên thiên giới, có thể ngồi ở vị trí đó, chỉ có bản lĩnh bổ sấm thôi thì không đủ, trí tuệ tâm trí khí phách, không được thiếu cái nào. Những lời hắn nói với các ngươi, ta lại thấy thành tâm thành ý."
Hắn lại bóc một hạt dưa bề ngoài trơn bóng đầy đặn, vừa ăn vào lại nhè ra, nhíu mày nói: "Thối..."
"Thối..." Đào Yêu đăm chiêu dùng ngón tay vẽ vẽ trong đĩa hạt dưa, quyển danh sách đen của Lôi Thần dài đến mức không có điểm dừng, giống như lại mở ra xoay tròn trước mắt nàng, thật lâu sau, nàng mới lẩm bẩm:
"Ngoại thương dễ chữa, nội thương khó lành."
"Đâu đâu chả như thế."
Liễu công tử cười cười, sau đó chợt nhích vai nàng, chuyển đề tài:
"Sao, về sau còn khóc lóc muốn gả cho Lôi Thần nữa không?"
Đào Yêu nhấc mí mắt:
"Hắn đánh ta thật đó!!"
Ma Nha vội vàng nói:
"Cho nên mau mau thu lại cái tâm tư kia lại đi, tính mạng quan trọng hơn tình yêu nhiều!"
Đào Yêu liếc cầu một cái:
"Hừ, các ngươi là sợ bị ta liên lụy chứ gì."
"Đúng vậy, chúng ta sợ chứ! Ai mà không sợ?!"
Liễu công tử và Ma Nha đồng thanh.
"Thế mà há
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền