**Chương 182: Miêu Quỳ (1)**
Từ buổi chạng vạng của đầu hạ kia, Đào Yêu vẫn luôn ở bên cạnh nó, giống như một cái bóng không dễ bị phát hiện. Nàng thậm chí còn biết quả Phượng Vỹ có mùi vị thế nào, vừa ngọt vừa chua, lại có mùi thơm thoang thoảng. Cùng với đó, Lệnh Thư Vọng khi còn trẻ, có dáng vẻ rất đẹp, cao gầy anh tuấn, có lẽ còn tuấn tú hơn Ti Cuồng Lan một chút?
Khi hắn một tay cầm quả Phượng Vỹ một tay kéo Ngư Hoàn đi đến trại Thanh Nhai, Đào Yêu đương nhiên cảm thấy con cá này nhất định là không thể trở về, phần sợ hãi và rung động đầy mong chờ kia, từ lúc nàng còn chưa nói ra từ "được" kia với hắn, thì đã quyết định trước tương lai của nàng rồi.
Mấy ngày sau, Ngư Hoàn thực sự đã đi với hắn.
Nàng không từ biệt bất cứ người nào trong trại Thanh Nhai, cũng không thu dọn hành lý, mà nàng vốn cũng không có gì để thu dọn, nàng chỉ là cầm theo một quyển cầm phổ tự viết của mình len lén đặt ở trên bệ cửa sổ của tiểu cô nương. Chuyện đầu thai không có lựa chọn, tuy rằng cha ruột của cô bé là một tên thủ lĩnh sơn tặc, nhưng hắn dường như cũng không muốn để cho nữ nhi kế thừa y bát của mình, vẫn luôn âm thầm làm hết thảy mọi việc trong khả năng có thể đẩy nữ nhi ra khỏi cuộc sống mà hắn quen thuộc, ví dụ như muốn nàng đọc sách, học cầm kỳ thư họa, học cả quyền cước. Vả lại nàng từng nghe Đại đương gia nói, chờ nữ nhi qua tuổi mười hai sẽ đưa nàng xuống núi, để cho nàng lớn lên ở bên ngoài trại Thanh Nhai.
Đây là một trong những nguyên nhân khiến nàng tuy rằng bị bắt vào hang ổ sơn tặc, nhưng lại không có ác cảm đối với Đại đương gia... hắn rất yêu thương nữ nhi của mình. Nguyên nhân thứ hai, đại khái là bọn họ không giống như mấy tên liều mạng thực sự, bọn họ không lấy tính mạng người khác, cũng không tra tấn người khác để làm niềm vui, từng có một lần bọn họ bị phục kích ở bên ngoài với đối thủ, một thủ hạ bị trọng thương, bọn họ thật sự cõng hắn trở về, không để hắn một mình chờ chết. Đại đương gia thủ lĩnh của họ không có thói quen "từ bỏ", không từ bỏ làm một người cha tận tụy, không từ bỏ huynh đệ bị thương, không từ bỏ điểm mấu chốt của một con người.
Trại Thanh Nhai có thể sống sót được, hơn phân nửa là nhờ vào ngọn núi kia được thiên nhiên che chở. Rừng rậm rậm rạp khó phân biệt phương hướng, thời tiết biến động thất thường, đường núi khó đi hệt như mê cung, các loại cơ quan bẫy do bọn họ đặt ra, không có một tấm bản đồ tinh vi nào có thể tìm được đến trại Thanh Nhai được, việc dùng một lưới bắt hết bọn họ gần như là nhiệm vụ bất khả thi.
Lệnh Thư Vọng dùng mấy tháng, vẽ ra một bản vẽ đủ để tiêu diệt toàn bộ Trại Thanh Nhai, tỉ mỉ đến mức mỗi cơ quan sẽ phải phá giải như thế nào.
Cho nên, khi Lệnh Thư Vọng nói với nàng về thân phận thật sự của mình và mục đích chân chính đi tới Trại Thanh Nhai thì ý nghĩ đầu tiên của nàng là không thể để cho hắn làm như vậy. Một khi bản vẽ này vào được trong tay quan phủ... Nàng không dám tưởng tượng tới cảnh đó. Nàng hơi lo lắng rồi hỏi hắn thực sự muốn giao nộp cái này sao.
Hắn nói, vốn hắn luôn không chùn bước trước việc nghĩa, dù sao trong nhận thức trước kia của hắn, sơn tặc thổ phỉ làm nhiều việc ác, là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền