Chương 183: Miêu Quỳ (2)
Thời gian chớp mắt đã trôi qua hai năm.
Chỉ là bắt đầu từ một năm trước, thời gian hắn ở lại bên hồ càng ngày càng ngắn, mỗi lần trở về cũng rất mệt mỏi. Nhiều đêm khuya, nàng nhìn thấy hắn ngồi một mình trong sân, tâm sự nặng nề nhìn hồ nước trong suốt bên ngoài, thỉnh thoảng còn thở dài một hơi.
Suy đi nghĩ lại một hồi, nàng vẫn hỏi hắn, lúc hắn nói muốn rời đi một thời gian nữa.
"Chỉ là việc làm ăn có hơi bận rộn."
Hắn nhẹ nhàng sờ đầu nàng:
"Không sao đâu, ta có thể ứng phó."
Nàng vẫn nhìn vào mắt hắn, không cười cũng không giận, cũng không chịu dời tầm mắt đi.
Hắn bất đắc dĩ, mỗi lần đối mặt với biểu cảm đó của nàng, hắn không thể không nói thật:
"Việc làm ăn trong nhà xảy ra chút vấn đề, phụ thân ta không có thể ứng phó, cho nên mấy ngày nay ta phải ở nhà nhiều hơn, nàng biết ta là nhi tử duy nhất, họ ngoại trừ ta ra thì không còn ai để dựa vào nữa. Làm cho danh vọng của Lệnh gia không thể suy sụp, thân là nhi tử của Lệnh gia, ta muốn dốc toàn lực vượt qua cửa ải này. Nàng hãy yên tâm, ta sẽ không mất quá nhiều thời gian để giải quyết đâu."
Nàng khẽ thở dài, rồi ôm hắn nói:
"Nếu có chuyện gì cần đến ta, huynh hãy nói cho ta biết."
Hắn cười nói:
"Nàng cứ ở yên ở đây, ít nấu canh sâu lại thì coi như là tốt cho ta rồi."
Nàng đấm hắn:
"Ta đã không nấu nó từ năm ngoái rồi."
Đêm nay, bọn họ ngồi bên hồ, nàng dựa vào người hắn, nhẹ nhàng ngâm nga khúc nhạc yêu thích về phía hồ nước. Giọng nói của nàng rơi vào ánh sao trên hồ, đủ để bao trọn lấy hết tất cả nỗi bất an. Trước đây nghe giọng hát của nàng, hắn luôn say sưa nhắm mắt lại. Nhưng đêm nay, hắn từ đầu đến cuối vẫn mở to hai mắt, ánh mắt thâm trầm lướt qua cả hồ nước, không biết rơi xuống nơi nào mà không nhìn thấy chút ánh sáng nào.
Lại vài tháng trôi qua. Nàng chờ đợi hắn đã thành một thói quen.
Xích đu phía sau nhà đã đến lúc nên thay dây thừng rồi, nhìn sợi dây thừng cũ đến mức chỉ còn lại vài sợi mỏng manh, e là ngồi không được mấy lần nữa sẽ đứt mất, còn cánh cửa kia lại hỏng rồi, lúc nào cũng kêu lạch cạch, đóng thế nào cũng không thể đóng lại được.
Nàng muốn tự mình sửa, nhưng lại cảm thấy nếu làm như vậy, nói không chừng hắn sẽ về trễ hơn, cho nên cứ để chúng như vậy rồi chờ đợi hắn ở ngôi "nhà" bên hồ này, dường như không phải một mình nàng cô đơn chờ đợi nữa.
Cho đến khi tuyết đầu mùa rơi xuống, hắn cuối cùng cũng trở lại. Người hình như có hơi gầy đi, làm cho nàng nhớ lại những con chim con thú sau khi trải qua một hồi kịch đấu, rõ ràng là thua, thế nhưng trời sinh tính tình mạnh mẽ, vừa suy yếu vừa mạnh mẽ lấy tinh thần để chứng minh với người khác rằng ta rất tốt. Hắn vẫn như thói quen mỉm cười với nàng, như thói quen sờ sờ đầu nàng, chỉ là ít nói hơn rất nhiều, trong lúc lơ đãng lại thở dài nhiều hơn không ít.
Chính tai nàng nghe thấy, khi hắn nấu canh cá, lẩm bẩm một câu:
"Làm sao bây giờ..."
Điều này thật sự không giống như lời hắn nên nói, hắn là một người tự tin chu đáo như thế, hắn rõ ràng có được năng lực và sự quyết đoán đủ có thể giải quyết hết thảy vấn đề nan giải. Nàng đứng bên ngoài nhà bếp, không nói tiếng nào cũng không đi vào và
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền