Chương 78: Bách Tri(4)
Chương 8.4
Miêu quản gia nhíu chặt mày, nhìn khắp nơi:
"Con yêu quái chạy rồi?"
"Chạy rồi. Bách Tri chỉ giỏi văn chứ không giỏi võ, không có Tuyết Nhi của ả hỗ trợ thì sao ả đấu lại được ông."
Đào Yêu thành thật đáp, nàng chỉ vào đầu mình,
"Nơi lợi hại nhất của nó là đây nè, chứa quá nhiều thứ. Chẳng những biết đọc mà còn biết vận dụng."
Nàng lại quay ra nhìn con nhện,
"Trồng được Ám Đao, lại sai khiến được nhện tuyết, nhất là còn học được thuật đội lốt người, khá giỏi."
"Chỉ đọc sách thôi mà lợi hại thế rồi sao?"
Miêu quản gia nửa tin nửa ngờ.
"Bách Tri là yêu quái sinh ra từ sách, có ngộ tính với những câu chữ trong sách, không ai so bằng."
Đào Yêu giải thích,
"Nếu là người bình thường, ông có đưa phương pháp trồng Ám Đao cho họ thì chưa chắc họ lĩnh ngộ được."
Sắc mặt Miêu quản gia khá trầm trọng:
"Con người có câu không thể trông mặt mà bắt hình dong, không ngờ với yêu quái cũng thế."
Cùng lúc ấy, Đào Yêu vừa gỡ đám tơ vừa chạy tới, ngồi xuống vừa sờ trán Ty Tĩnh Uyên vừa xem mạch gã, tặc lưỡi nói:
"Gã này yếu ớt thế, bị tơ siết tới mức ngất xỉu, thua cả Cút Xéo nhà ta."
Lắm Lời ôm Cút Xéo chạy tới, thấy Ty Tĩnh Uyên nằm im ra trong lòng Miêu quản gia thì vội la lên:
"Đại thiếu gia sao thế?"
"Ngất xỉu thôi, không sao."
Đào Yêu véo véo tai Cút Xéo,
"Giỏi nha, càng lớn càng giỏi, về thưởng cho mi cái đùi gà."
Cút Xéo đắc ý lắc lư cái đầu, kêu lên mấy tiếng.
Lát sau, Lắm Lời thở hổn hển, hôn Cút Xéo chùn chụt:
"Sau này coi ai còn dám mắng mi chỉ biết ăn!"
"Vậy ông phải hỏi Cút Xéo ấy."
Đào Yêu bĩu môi đáp lại thắc mắc của Miêu quản gia.
"Nhưng làm ta sợ muốn chết!"
Lắm Lời xoa đầu Cút Xéo, lòng vẫn còn sợ hãi,
"Ta phát hiện Cút Xéo lén cắn tơ lâu rồi, còn cắn đứt nữa cơ, nhưng Bách Tri chỉ lo nói chuyện với mấy người mà không thèm quan tâm tới nó, vì vậy lúc Cút Xéo chui ra nhân lúc ả ta đút nước cho bộ xương, ả cũng không biết trong đống kén thiếu mất một người. Sau đó ta cố ý gây lộn với cô, vốn định tạo cơ hội cho Cút Xéo an toàn trốn đi, nào ngờ nó chẳng những không trốn mà còn nhân cơ hội cắn tơ cho Miêu quản gia, còn cắn chết con nhện nữa. Đây là điều mà ta hoàn toàn không ngờ đến. Tại vì bình thường đúng là Cút Xéo cũng chỉ biết ăn thôi thật."
"Đừng nói là Bách Tri, đến cả ta cũng không phát hiện ra hành động của nó."
Đào Yêu đứng lên nhìn xung quanh, toàn bộ suy nghĩ đều tập trung ở vấn đề khác.
Mặt Hủy Hủy biến sắc, cơ thể chợt mềm nhũn, dựa vào người Miêu quản gia, đồng thời một bóng trắng nho nhỏ vọt ra khỏi tai ả, chớp mắt trốn vào đống sách, mà lốt người của Hủy Hủy tựa như quả bóng da bị xì hơi, èo uột trượt xuống đất.
Miêu quản gia buông tay ra, lùi về sau một bước, không màng gì nữa mà lập tức thu sợi dây lại rồi chạy tới chỗ Ty Tĩnh Uyên, nâng gã dựa vào lòng ông, luôn miệng gọi:
"Đại thiếu gia! Đại thiếu gia!"
Nhưng mặc kệ ông gọi ra sao, Ty Tĩnh Uyên vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Con cáo bị ả phớt lờ hoàn toàn này đã rời tầm mắt từ bao giờ, rồi lại thoát khỏi kén tơ từ bao giờ?
"Tốt nhất là mau chóng rời khỏi đây thôi."
Miêu quản gia nói, đoạn ông tạm thời đặt Ty Tĩnh Uyên xuống.
"Ra ngoài?" Đào Yêu nhìn công tử xương
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền