Chương 79: Phong Quả(1)
Chương 9. 1
"Leng keng, leng keng."
Ánh nắng dịu nhẹ, gió thu xuyên lá, tiếng chuông lanh lảnh, khung cửa như tranh, bên ngoài cửa sổ là cảnh sắc đẹp nhất sau giữa trưa mùa thu.
Đào Yêu đi thẳng ra khỏi nhà, tới hồ sen nơi hậu viện.
Lá sen khô héo và cỏ cây ủ rũ trôi trên hồ nước đen sì, ánh nắng rực rỡ sau giữa trưa cũng không cứu vãn nổi không khí nặng nề nơi đây.
Bộ xương đứng bên hồ sen, yên tĩnh như một pho tượng.
Đào Yêu đi tới gần hắn:
"Đây không phải nơi thích hợp để ngắm cảnh, trông thê lương quá."
Một lúc lâu sau, bộ xương mới chậm rãi nói:
"Mùa thu năm ấy trời rất lạnh, nước hồ còn lạnh hơn."
Hủy Hủy nằm trong lòng bàn tay hắn, nhẹ nhàng nói:
"Hay mình vào nhà đi, quá khứ đã qua, cần gì nhớ lại."
"Có chuyện nhất định phải nhớ."
Bộ xương nói xong, đột nhiên nắm chặt Hủy Hủy, đổ người xuống hồ sen.
"Thừa Hoài, huynh..."
Hủy Hủy kêu to.
"Này! Ngươi làm gì thế?"
Đào Yêu cũng kêu to, bởi vì lúc bộ xương ngã xuống, hắn đã tóm lấy tay nàng.
Tõm. Bọt nước văng tứ tung.
*
Tõm. Một hòn đá bị ném vào hồ, sau khi bọt nước tan hết, hồ sen yên tĩnh có những vòng sóng gợn.
Hứa Thừa Hoài đứng trước cửa sổ, lau chùi cái cốc bạc tinh xảo, trên bàn có một cái cốc khác đã được lau sạch, hai cái là cốc đôi, thân cốc được khắc hoa sen, hắn đã chuẩn bị chúng để dùng trong lúc uống rượu giao bôi của hắn và Liên Hâm, tốn không ít tâm tư mời thợ chế tạo.
Ba ngày sau là hôn lễ của hắn, vô số lần hắn ảo tưởng Liên Hâm ngồi trên kiệu hoa tới trước cửa nhà hắn, trong tiếng nhạc rền vang, nàng được hắn dắt vào cuộc sống mới của họ, thậm chí hắn còn nghĩ họ sẽ sinh hai đứa con, một trai một gái, đến cả tên con hắn cũng nghĩ xong rồi.
Hắn chỉ là một thư sinh nghèo không cha không mẹ, không có bất cứ thứ gì, chỉ biết học hành, chẳng biết phúc khí tu luyện từ đâu lại có thể sống đời trăm năm cùng cô nương tốt như Liên Hâm.
Ba năm trước hắn bày sạp viết thư thuê trên chợ, chợt có gió to, giấy bút bay tung tóe, hắn vội vã nhặt lại, bất cẩn làm đổ nghiên mực, mực nước nhộm đen quần áo mới của hắn, người qua đường thấy vậy cười rúc rích, nói vô dụng nhất là thư sinh, đến cả mấy tờ giấy cũng không giữ được. Giữa lúc chật vật, có người tới giúp đỡ, cô nương thanh tú mộc mạc xếp giấy chồng lên nhau, cẩn thận phủi sạch bụi rồi mới đưa cho hắn, cười nói:
"Gió xuân tinh nghịch, sau này công tử chớ khinh thường."
Hắn ngồi dưới đất, ngẩng đầu nhìn nàng nói gió xuân tinh nghịch cái gì đó, giọng nàng như đang cười, chính là gió xuân khiến người ta vui vẻ nhất trần đời.
Từ đó về sau, mỗi lần đi ngang qua chợ, Liên Hâm đều "vô tình" đi ngang cái sạp nhỏ xíu của hắn, từ buổi ban sơ chỉ gật đầu chào hỏi đến sau này tán gẫu đôi câu, hai người trẻ tuổi tiếp xúc bình dị và thoải mái, cũng dần ăn ý nhau hơn.
Mới đầu, Liên Hâm toàn thuê hắn viết thư cho bà con xa để ngồi lại cái sạp nhỏ của hắn lâu hơn. Nhưng sau đó không lâu, hắn phát hiện Liên Hâm không hề dốt nát, nàng chẳng những biết chữ mà còn đọc rất nhiều sách, hắn vui miệng đọc một câu thơ, nàng cũng có thể đối đáp lại. Phụ thân của Liên Hâm là tiên sinh phòng thu chi nhưng trong mắt ông không chỉ có tiền bạc, tuy gia đình chẳng phải giàu sang
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền