Chương 86: Thục Hồ(4)
Tất cả Thục Hồ đều được sinh ra trong biển đá ở núi Yêm Tư, thật sự là biển đá, đá lớn đá nhỏ xếp chằng chịt lên nhau, mỗi Thục Hồ mẹ sẽ đặt trứng bên dưới tảng đá, quả trứng mới đẻ rất nhỏ, lăn vào khe đá, sau đó lớn lên từng ngày, cho đến khi có thể đẩy đá trên đầu mình ra, Thục Hồ con mới có thể phá vỏ chui ra, nếu quả trứng không đủ sức mạnh, phát triển không tốt, không thể đẩy tảng đá đè trên trứng thì có nghĩa là nó chưa ra đời đã bị loại bỏ.
Nó nghĩ nếu không có đệ đệ song sinh, chắc chắn nó không có cơ hội phá vỏ trứng.
Ngay từ khoảnh khắc phá vỏ trứng chui ra, nó đã thua xa đệ đệ, hình thể của đệ đệ to gấp ba lần nó, đứng cạnh đệ đệ, nó hệt như tùy tùng bé nhỏ tội nghiệp. Theo thời gian dần trôi, đệ đệ ngày càng to lớn, tuy vẫn còn chênh lệch với các đồng tộc cường tráng nhất nhưng trong mắt nó, đệ đệ đã đủ để nó hâm mộ.
Nó luôn cho rằng hai huynh đệ rất thương yêu nhau, chưa có cặp Thục Hồ song sinh nào ở núi Yêm Tư, hồi nhỏ chơi cùng đồng tộc, nó thường xuyên bị bắt nạt vì hình thể bé nhỏ mình, có lần thậm chí còn bị chúng ngồi lên đầu, nó đẩy không nổi, giãy giụa không thoát, suýt chết vì ngạt thở, may mà đệ đê chạy tới, lấy một chọi ba, cứu nó thoát chết.
Từ đó, nó không dám cách đệ đệ quá xa.
Sau khi trưởng thành, Thục Hồ sẽ rời khỏi núi Yêm Tư, đi về Nhân giới muôn màu, nơi đó có vô vàn người và vật để chúng chở trên lưng, xuyên núi vượt đèo, lên trời xuống đất, tìm kiếm thú vui và ý nghĩa tồn tại trong mỗi chuyến bay và chạy.
Nó thì gặp rắc rối lớn, không thể bay cao, cũng không thể chạy xa, lần nào cũng bị đệ đệ bỏ xa tít lại phía sau.
Nhưng mà Thục Hồ không phải là yêu quái sống bầy đàn, một khi rời khỏi núi Yêm Tư, có nghĩa là đường ai nấy đi.
Nhưng hai huynh đệ nó không tách nhau ra, trong một trăm năm đầu tiên xuống tới Nhân giới, nó dần dần quen chở hồn phách của người chết đến nơi mà họ muốn, mà thứ nó chở nổi cũng chỉ có vậy. Đệ đệ thì khác, đệ ấy từng cứu cùng lúc hai người ra khỏi cơn lũ, sau khi đưa họ tới nơi an oàn thì lại quay lại cứu thêm những người khác, còn việc mà nó làm được là chỉ vớt một hai món quần áo dưới nước hoặc nhặt quả dại cho người gặp nạn ăn.
Hơn trăm năm trôi qua, nó vẫn không có bất kỳ tiến bộ nào, chỉ có linh hồn là nó chở thuận buồm xuôi gió nhất.
Ngày đệ đệ nói muốn rời đi, trời rất nóng, nắng đến mức không mở nổi mắt.
Nó ngơ ngác đứng dưới nắng, hỏi:
"Có phải do huynh liên lụy đệ không?"
Đệ đệ suy nghĩ một chút, nói:
"Huynh cứ tiếp tục sống vậy đi."
Nó nghĩ chắc là mình bị hắt hủi rồi:
"Huynh luôn luôn cố gắng, huynh..."
"Đệ phải đi."
Đệ đệ cắt ngang lời nó, nhìn nó,
"Đừng đi cùng."
"Huynh..."
Nó chỉ mới nói ra một chữ đã không thể nói gì thêm nữa, bởi vì đệ đệ đã bỏ đi không chút quyến luyến, hình dáng mạnh mẽ nhanh chóng biến mất giữa bầu trời nóng cháy.
Nó rất sợ nóng, nhưng hôm đó nó không thấy nóng, lòng nó như có gió, lạnh buốt.
Trên đường về, nó liên tục tự nhủ đừng buồn, đừng quyến luyến, Thục Hồ như đệ đệ quả thật không nên ở cùng loại ca ca như mình, đệ ấy hẳn là giống như những đồng tộc rất lợi hại khác của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền