Chương 87: Thục Hồ(5)
Gió rét lùa qua ô cửa sổ rách nát mang theo tiếng gõ mõ rõ rệt.
Đào Yêu nhìn vết thương trên bụng Thục Hồ rồi hỏi:
"Đệ đệ mi đưa mi đi đâu? Mi bị thương ở đó?"
Nàng nói tiếp, giọng đầy nghi hoặc,
"Đồng tộc truy đuổi mi chắc chắn không biết dùng vũ khí, Thục Hồ bọn mi đánh nhau chỉ đơn giản dựa vào sức mạnh, cắn xé cào cấu mà thôi, còn vết thương của mi rõ ràng là trúng tên. Lúc trước mi không nói rõ, giờ nhìn lại, kẻ đả thương mi hẳn là không phải đồng tộc mi. Cả đệ đệ của mi nữa, nghe có vẻ rất có bản lĩnh, loại yêu quái đó mà cũng cần ta cứu à?"
Nó lảo đảo đứng lên, đáp:
"Đào Yêu đại nhân, ngài ở kinh thành có từng nghe đến tháp Xung Tiêu không?"
"Tháp Xung Tiêu?"
Đào Yêu suy nghĩ rồi gật đầu,
"Không chỉ nghe mà còn nhìn thấy rồi, nơi đó ở bờ sông Ngũ Trượng, là kiến trúc cao nhất kinh thành, chín tầng một trăm trượng, nghe nói đứng trên tầng cao nhất có thể nhìn thấy toàn bộ đế đô. Có điều ta chưa vào bao giờ, bận quá, không rảnh tham quan."
"Đệ ấy đang ở trong tháp Xung Tiêu."
Nói rồi, nó lảo đảo đi ra kho hàng.
"Đứng lại." Đào Yêu gọi nó,
"Cái bộ dạng đó của mi đi tới sáng mai cũng không đến nổi tháp Xung Tiêu."
Dứt lời, nàng ngoái đầu nói vọng ra cửa:
"Nghe đủ rồi thì lăn vô đây giúp một tay, chẳng lẽ còn để ta cõng đi hả?"
Còn chưa dứt lời, cửa kho hàng bị người ta đẩy ra, Liễu công tử, Ty Tĩnh Uyên, Lắm Lời và Cút Xéo thò đầu vào, đằng sau họ còn có Ty Cuồng Lan đang nhìn thẳng vào trong, tỏ vẻ có chết cũng không chịu nhận là nghe lén, ngoài ra còn có cả Miêu quản gia cần đâu có đó.
Thục Hồ hốt hoảng la lên, trốn vội ra sau Đào Yêu.
"Đừng sợ, chỉ là mấy kẻ chuyên nghe lén thôi."
Đào Yêu bĩu môi,
"Mấy người giỏi nhỉ, ta đi nhanh thế mà cũng tìm được."
Lắm Lời chỉ vào Cút Xéo:
"Cút Xéo dẫn bọn ta tới đó, nó tương đối quen mùi cô rồi."
Đào Yêu xách Cút Xéo lên bằng một tay, chọt chọt vào đầu nó, nói:
"Mi là chó đội lốt cáo hả? Gì cũng ngửi, không biết ta ghét nhất là bị theo đuôi hả?"
"Tại lo cho cô mà."
Lắm Lời vội giành lại Cút Xéo,
"Có thấy đốt nhiều giấy thì cô sẽ bốc khói bao giờ đâu."
"Đừng nói giấy nữa, ta nghỉ chơi đấy."
Cút Xéo nhảy khỏi lòng Lắm Lời rồi chạy tới chỗ Thục Hồ ngửi tới ngửi lui, Thục Hồ không dám trốn, chỉ dám dùng ánh mắt cầu cứu Đào Yêu.
"Không sao đâu, chỉ cần con cáo xác định mi không ăn thịt nó thì nó sẽ tha cho mi thôi."
Đào Yêu nói xong lại nhìn Liễu công tử vừa mới tiến vào kho hàng, chỉ vô Thục Hồ,
"Huynh cõng nó đi."
"Sao lại là ta?"
Liễu công tử phản đối, huých vào người Ty Tĩnh Uyên,
"Có cái xác to đùng ở đây nè."
"Huynh uống nhầm thuốc hả, người bình thường không nhìn thấy Thục Hồ."
Đào Yêu trừng hắn.
"Ơ không, ta nhìn thấy mà."
Ty Tĩnh Uyên lập tức nói, giọng điệu còn hơi phấn khích,
"Yêu quái lạ quá, mặt người thân ngựa lại có cánh, hai cái má còn mũm mĩm nữa chứ."
"Ngươi thấy nó thật á?"
Đào Yêu sửng sốt, chợt lấy lại tinh thần,
"À, nó bị thương."
"Là sao?" Ty Tĩnh Uyên gãi đầu,
"Con này bị thương nên mới bị bọn ta nhìn thấy hả?"
"Ừm."
"Nó là yêu quái thật sao?"
Miêu quản gia hỏi.
"Ừm."
Ty Cuồng Lan không có hứng nghe họ tán dóc, y đứng rất gần Thục Hồ, hỏi nó:
"Mi bị người ta bắn bị thương ở ngay kinh thành?"
Nó run
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền