Chương 97: Độn Ngư(1)
Trời quang mây nhưng mưa xối xả.
Người trong Ty phủ luống cuống cả đêm, chỗ nào cũng có đồ hứng nước, cảnh tượng hết sức hỗn loạn.
Trong phòng ăn, Đào Yêu bưng chén trà nóng ngồi trước cửa sổ ngắm mưa như không có chuyện gì, Liễu công tử vừa cắn hạt dưa vừa ngáp, không chỉ tự ăn mà còn đút cho Cút Xéo, đã vậy còn bóc vỏ sạch sẽ cho nó chứ không sẽ bị nó cào. Cùng lúc ấy, tiếng lẩm bẩm của Ty Tĩnh Uyên như hát bè cho tiếng mưa, có lẽ gã là con heo điển trai, ăn ngon ngủ được, trượt từ trên ghế xuống đất cũng không ngăn cản nổi bản năng ôm lấy chân ghế ngủ tiếp. Chỉ có Miêu quản gia và Lắm Lời là lo lắng không yên, thỉnh thoảng đi ra cửa nhìn rồi lại bất lực đi vào.
Tiêu điểm vẫn là Ty Cuồng Lan vững như Thái Sơn, có khi rất nghi ngờ y mới là yêu quái được biến từ tảng đá, chứ không thì không tài nào giải thích nổi tại sao có người có thể ngồi im không nhúc nhích suốt mấy canh giờ, trừ ngón tay lật sách và tầm mắt chuyển động ra thì bộ phận nào cũng ở trạng thái tĩnh, tố chất cỡ này mà chơi trò giả làm tượng bảo đảm thắng chắc.
Đào Yêu lén quay sang lườm trắng mắt rồi lại quay đầu lại.
Vẫn như trước giờ, ngươi nhìn y, y không nhìn ngươi, ngươi hỏi y, y không trả lời ngươi, y ở rất gần ngươi nhưng y lại ở thế giới mà không ai xông vào được.
Không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu Miêu quản gia chạy ra chạy vào, ông phủi nước mưa trên quần áo, nhìn Ty Cuồng Lan, nhìn mãi vẫn không thấy y có gì thay đổi thì bèn thở dài, đi sang chỗ Đào Yêu, nói nhỏ:
"Đào nha đầu, sao ta thấy... Thẩm cô nương biến sắc vậy?"
Liễu công tử phun vỏ hạt dưa, cố ý nói to:
"Tạo mưa mấy canh giờ rồi, lại còn già khụ, không biến sắc mới lạ."
"Ối, thế có nguy hiểm tới tính mạng không?"
Miêu quản gia lo lắng.
"Thẩm Phong biến thành màu gì rồi?"
Giọng Đào Yêu còn to hơn cả giọng của Liễu công tử.
"Trắng lắm!" Miêu quản gia nói nhanh,
"Y như người bị mất nhiều máu vậy."
"Trắng à, trắng thì không sao. Ít nhất còn chống chọi được thêm mấy canh giờ, chờ tới khi nó biến thành màu đen như than thì ông hãy vào báo cho thiếu gia nhà ông nhặt xác nó nhé."
Đào Yêu cố gắng nói rõ từng chữ, bảo đảm truyền đạt trọn vẹn tới Ty Cuồng Lan.
Miêu quản gia nhíu mày, kéo Đào Yêu sang một bên:
"Hay là đừng chờ Nhị thiếu gia nữa, cả ta và cháu đều biết tính cậu ấy mà. Cháu đến từ nơi quản lý yêu quái, chẳng lẽ còn không ngăn được tiểu yêu quái ngoài kia? Nó sắp chết vô nghĩa tới nơi rồi, phải ngăn lại thôi."
Đào Yêu lắc đầu:
"Ta chỉ chịu trách nhiệm chữa bệnh, hiện giờ nó không bị bệnh. Hơn nữa ông cũng thấy rồi đó, nó đánh đổi cả tính mạng để cầu xin giúp đỡ, tội gì ta phải phá vỡ mong muốn của nó chứ."
"Lan Lan ới dột mưa kìa! Đệ không giúp, ta giúp là được chứ gì! Hừ... Đùi gà ngon quá..."
Cùng với lời nói mớ, nước miếng cũng chảy ra khỏi miệng Ty Tĩnh Uyên.
Thấy thế, Miêu quản gia nhức đầu chạy tới, vỗ nhẹ Ty Tĩnh Uyên:
"Đại thiếu gia, đừng ngủ dưới đất, dậy đi."
Lúc này, quyển binh thư trong tay Ty Cuồng Lan cũng được lật tới trang cuối cùng. Y nhắm hờ mắt lại chốc lát, lúc mở mắt ra thì nói:
"Cho nó vào, mưa cũng nên ngừng rồi."
Điều này khá bất ngờ vì trước giờ quyết định của Nhị thiếu gia họ Ty
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền