ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 98. Độn Ngư(2)

Chương 98: Độn Ngư(2)

Chương 2. 2

Hai con ngựa khỏe nhất Ty phủ nhẹ nhàng kéo xe ra khỏi cổng thành, nhanh chóng tiến về Mộc Châu.

Trong xe, Ty Cuồng Lan nhắm mắt nghỉ ngơi, nếu không phải còn thở thì có thể đốt mấy nén nhang cúi đầu vái y được rồi.

Đào Yêu và Thẩm Phong ngồi ở một bên, thỉnh thoảng Thẩm Phong vén rèm cửa sổ nhìn ra bên ngoài, trông cứ như chỉ mong tới Mộc Châu trong một giây vậy.

"Thôi mà, phải mấy ngày mới tới Mộc Châu lận, đừng vén rèm nữa, gió lùa vào lạnh khiếp!"

Đào Yêu vừa nhắc nhở vừa trấn an Thẩm Phong,

"Đây là hai con ngựa xịn nhất Ty phủ rồi, mi cứ ngồi yên chờ tới nơi thôi."

Bị nói mấy lần, Thẩm Phong cũng dừng lại, có điều ngồi yên chưa được bao lâu thì lại ngoái đầu nhìn rèm, lại bị Đào Yêu trừng mắt cảnh cáo mới thôi.

"Ta..." Càng gần Mộc Châu, Thẩm Phong càng lo lắng, sức mạnh đánh sưng mặt mấy gia đinh vạm vỡ của Ty phủ như biến đâu mất, bây giờ chỉ còn nỗi bất an,

"Các cô... có thể xử con yêu quái ở sông Bạch Tước giúp ta thật ư?"

Đào Yêu nhìn Ty Cuồng Lan, cười nói:

"Sao, không tin vào thân thể cường tráng của Nhị thiếu gia nhà ta à?"

Ty Cuồng Lan làm lơ, đến cả mí mắt cũng chả thèm nhúc nhích.

"Ta đấu với nó lâu lắm nhưng chẳng làm gì được nó, mà thời gian còn lại của ta không nhiều, nếu lần này không giải quyết xong, ta e hết đường xoay xở mất."

Thẩm Phong rối rắm, lo lắng nhìn họ,

"Dù gì hai người cũng là người trần mắt thịt, ta..."

Để xoa dịu bầu không khí căng thẳng, Đào Yêu móc một túi kẹo ra khỏi áo, ném vào miệng một viên rồi đưa cho Thẩm Phong một viên,

"Mi thích ăn kẹo lắm hả?"

Nó chần chờ lắc đầu:

"Đã lâu lắm rồi không có ai mời ta ăn gì cả..."

"Không thích ăn kẹo nhưng sợ người mời mất hứng."

Đào Yêu bỗng xoa đầu nó như đang trêu trẻ con, bật cười:

"Hèn chi dễ bị bắt nạt thế."

Trong khi Đào Yêu và Thẩm Phong đang trò chuyện, Ty Cuồng Lan chợt cắt ngang:

"Từ nhỏ mi đã sống ở thôn Hồi Long?"

Thẩm Phong ngớ người, gật đầu.

"Không phải." Ty Cuồng Lan mở mắt ra, cười: "Ý ta là từ nhỏ mi đã "mọc

" ở thôn Hồi Long?"

Đào Yêu bĩu môi, không nói gì. Tên này nói bất cứ điều gì cũng nghe thì có vẻ mình thường như thật ra đều mang ý giễu cợt, may là Thẩm Phong không quá thông minh và nhạy cảm, chứ không e rằng suốt dọc đường sẽ bị y làm tức giận chán cả ăn.

"Ta không mọc ở thôn Hồi Long, ta chỉ nhớ mình được sinh ra dưới một gốc cây phong to, đằng trước có suối, đằng sau có núi, trong đất có đá màu óng ánh sặc sỡ."

Nó cố gắng nhớ lại, trông có vẻ như đã lâu lắm rồi không có ai hỏi nó về chuyện này.

"Phong sinh không phải loại dễ dàng mọc dưới gốc cây phong mà là được trời đất tạo ra, núi thiêng nước linh, mi tưởng đất nhà mi là thức ăn, nói mọc là mọc được chắc."

Đào Yêu chêm vào.

Thẩm Phong sửng sốt, viên kẹo lọt khỏi kẽ tay rơi xuống sàn xe, nó luống cuống nhặt lên định bỏ vào miệng.

"Bẩn rồi còn ăn?!"

Đào Yêu giật phắt lại rồi ném ra cửa sổ, buồn cười nhìn nó,

"Bị bắt đi đấy."

Ty Cuồng Lan nhìn hai người một chốc rồi lại nhắm mắt.

"Không hiểu thì hỏi ta đây nè, ta thích giải đáp cho Nhị thiếu gia lắm."

Đào Yêu quay đầu nhìn, dám cá một trăm cái bánh bao nhân thịt rằng y không biết lai lịch của Phong Sinh, càng không biết câu "Bị bắt đi" của nàng nghĩa là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip