ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Bán Tiên

Chương 58. Biết rõ tình hình

Chương 537: Biết rõ tình hình

Hơn nữa, thỉnh thoảng có những làn sương mù nhàn nhạt lượn lờ nhè nhẹ càng giúp cho việc giải đọc thêm thuận lợi một cách tự nhiên…

Người khác không nhận ra được gì từ những sự biến đổi rất tinh tế, vi diệu của các dòng khí trong màn sương mù đó, nhưng Quan Tự quyết của hắn thì khác, mặc dù bởi vì điều kiện hiện tại còn hạn chế nên hắn chưa hiểu biết được rõ ràng, nhưng hắn vẫn nhạy cảm nhận ra được ở gần đây có sự xuất hiện của những người khác.

Hắn không có trả lời câu hỏi của Nam Trúc, mà nhấc tay kéo mở dây buộc chiếc áo chào, cởi áo choàng ném lại trên đò, hất đầu ra hiệu cho hai vị sư huynh.

Mặc dù hai người Nam, Mục còn chưa hiểu được có chuyện gì xảy ra, nhưng có một điểm chắc chắn rằng, lão Thập Ngũ có khả năng cảm nhận được nguy hiểm tốt hơn bọn họ, việc này đã từng được kiểm chứng không chỉ một lần, hắn thường có thể nhận thấy có nguy hiểm trước tiên mặc dù lúc đó bọn họ không hề cảm nhận thấy gì.

Vì vậy hai người vẫn thực hiện theo sự ra hiệu của hắn, cũng cởi áo choàng trên người ra, ném xuống dưới chân.

Giao nhân đưa đò không hiểu ra sao, có chút cáu kỉnh, hỏi: “Các ngươi lại làm sao vậy? Đã sắp cập bờ rồi, bây giờ lại dừng tại nơi đây, lề mề dây dưa làm gì vậy chứ?”

Dữu Khánh nói: “Nhà đò, sẽ không lãng phí thời gian của ngươi, bắt đầu tính thời gian chờ đợi từ bây giờ luôn đi.”

Giao nhân đưa đò sửng sốt, nhìn nhìn Tử Lan đảo đã không còn bao xa, không hiểu được, hỏi: “Bây giờ?”

Dữu Khánh: “Không cần đò phải cập bờ, dừng lại nơi này chờ chúng ta là được.”

Giao nhân đưa đò: “Cũng không còn bao xa nữa, vẫn nên đưa đến bờ đi, tránh để về sau lại nói là ta không đưa đến nơi, rồi tính toán tiền lại với ta, một miệng của ta nói không thắng ba mồm các ngươi.”

“Không cần, cứ chờ tại nơi này đi, ngươi cứ yên tâm chuyện tiền bạc, chúng ta cũng không phải người keo kiệt, đã thỏa thuận bao nhiêu tiền thì chính là bấy nhiêu tiền, sẽ không thiếu của ít ngươi nửa lượng nào, việc này bọn ta cũng không dám lừa gạt ngươi, dù sao chúng ta còn cần có đò của ngươi để trở về. Đúng rồi, bây giờ có thể tắt đèn được chưa?”

“Nếu như thống nhất chỉ đưa đến nơi đây, đã kết thúc hành trình thì đương nhiên có thể tắt đèn.”

Vì vậy, Dữu Khánh không có nói thêm gì nhiều, hắn phất tay tung ra một luồng kình phong bay vào trong đèn lồng, dập tắt ánh đèn lồng trên đò, sau đó hạ thấp người duỗi chân xuống nước, là người đầu tiên chìm vào trong nước.

Khung cảnh chìm vào trong bóng tối, Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết lập tức đuổi theo, cùng nhau lặn xuống nước.

Sư huynh đệ ba người hơi chút đụng chạm tiếp xúc với nhau để thực hiện trao đổi một cách đơn giản, sau đó cùng nhau lặn xuống dưới nước, nín thở bơi đi trong nước…

“Tại sao lại đèn tắt rồi?”

Tại vị trí cao nhất trên Tử Lan đảo, đang nhìn chằm chằm vào ánh đèn lồng trên biển, Long Hành Vân kinh ngạc cất tiếng hỏi, Ngân Sơn Hà cũng cau mày đứng lên, cả hai cùng nhìn chằm quan sát mặt biển.

Thanh Nha ở trên hòn đảo nhỏ bên cạnh cũng chậm rãi đứng lên, hỏi: “Là ta bị hoa mắt hay là ta đã nhìn lầm vậy chứ, đèn tắt rồi sao?”

Bàng Thành Khâu cùng đứng lên theo, đưa tay đỡ y một chút, nói: “Chắc là vậy.”

Thanh Nha hiếu kỳ, “Đò còn chưa tới nơi, còn cách

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip