Chương 551: Qua sông dỡ cầu (2)
Nhìn thấy Ngân Sơn Hà đắc thắng trở về, sư huynh đệ ba người cũng không dám thả lỏng, vẫn duy trì cảnh giác đề phòng quan sát tình hình.
Sự việc liên quan đến tính mạng của mình, bọn hắn cũng không có bất kỳ bốn liếng gì để tự cao tự đại, làm sao có thể không cẩn thận cho được.
Ba người nhìn thấy, Thanh Nha chật vật vô cùng đương nhiên không cần phải nói, phát hiện Ngân Sơn Hà rõ ràng cũng bị thương, nửa khuôn mặt máu me đầm đìa, ba người là đầu sỏ gây ra chuyện này nhìn thấy vậy thì cảm thấy bối rối.
Bàng Thành Khâu vừa nhìn thấy bọn hắn liền lập tức nổi giận, chỉ vào mặt ba người giận dữ, “Các ngươi muốn làm gì? Chán sống rồi sao?”
Nào ngờ Thanh Nha bật cười mấy tiếng, miễn cưỡng tươi cười ngắt lời gã ta: “Tức giận như vậy làm gì chứ, đều là bằng hữu, có hiểu lầm gì nói rõ ra sẽ không còn nữa rồi.”
Vừa mới nói xong liền rên lên một tiếng.
Ngân Sơn Hà thuận tay ném y xuống mặt đất, nhìn chằm chằm vào sư huynh đệ ba người, nói: “Thám Hoa lang, người ngươi cần ta đã bắt về rồi, ta đã thực hiện xong lời hứa hẹn, ngươi cũng nên thả người ra đi.”
“Vãn bối là người có uy tín, nói là giữ lời, chuyện ta đã đồng ý đương nhiên sẽ thực hiện, chỉ là…” Ngôn từ hùng hồn dõng dạc, nói đến đây, Dữu Khánh dừng lại nhìn Thanh Nha nằm trên mặt đất không thể nhúc nhích, rồi buông tiếng thở dài, “Chỉ là tu vi của vãn bối không bằng người, nếu các ngươi thương lượng với nhau để diễn trò, một khi Thanh gia bùng phát, chúng ta không chịu nổi a!”
Thanh Nha ậm ừ cười nói: “Không cần phải làm khó khăn như thế, đều là bằng hữu, có chuyện gì cứ nói ra đi.”
Y là người co được dãn được, điều này cũng có một phần liên quan đến hoàn cảnh xuất thân và quá trình phát triển, thời điểm cần tự cao tự đại thì y chính là Thanh gia đại danh đỉnh đỉnh tại Ảo Vọng, khi không nên tự cao tự đại thì cũng có thể hạ thấp phong thái.
Nhưng mà không người nào để ý tới y, trong mắt Ngân Sơn Hà lúc này chỉ có thái độ của Thám Hoa lang mà thôi, “Việc này đơn giản, ngươi để một người tới đây kiểm tra trước đi.”
Dữu Khánh nhìn nhìn hai người ở hai bên, trả lời: “Chỗ ta đây đều là người trong nhà, người nào đi đến kiểm tra đều có khả năng sẽ bị khống chế. Theo ta thấy, vẫn là để tiền bối thể hiện ra chút thành ý mới tốt.”
Ngân Sơn Hà trầm giọng hỏi: “Ngươi muốn thành ý như thế nào?”
Dữu Khánh: “Thành ý mà chúng ta có thể yên tâm, để chúng ta tin tưởng các ngươi không phải hợp tác với nhau tới đây lừa gạt chúng ta là được.” Dứt lời hắn còn ra hiệu cái ánh mắt về phía Thanh Nha nằm trên mặt đất.
Đang nằm trên mặt đất nỗ lực biểu hiện ra nét tươi cười hòa ái, Thanh Nha bỗng thấy không ổn, lập tức trịnh trọng nói: “Ngân huynh, Sơn Hà huynh, sống phải lưu lại một đường, ngày sau dễ dàng gặp lại. Ta không muốn tới, là bị các ngươi bức tới, ngươi không thể qua sông dỡ cầu…”
Y lải nhải một đống lời nói cũng không thể ngăn cản được Ngân Sơn Hà.
Đã hiểu được ý của Dữu Khánh, Ngân Sơn Hà hít sâu một hơi, đột nhiên vung chân, một chận đạp lên trên chiếc chân gãy của Thanh Nha.
Một âm thanh răng rắc giòn giã vang lên, là tiếng xương vỡ vụn.
“A…” Thanh Nha lập tức đau đớn rên lên một tiếng.
“Thanh gia!” Bàng Thành Khâu kinh hãi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền