Chương 1393: Áo Ngọc Hàn Thi
“Chị Thu, đưa bình rượu cho tôi.” Tôi chẳng quay đầu lại mà hô một tiếng về phía sau.
Cô Thu vừa đưa cho tôi vừa không vui nói: “Lần trước cậu mượn rượu chỗ tôi còn chưa trả lại đâu.”
“Lần này sẽ trả hết cho chị luôn!” Tôi mỉm cười.
Tôi vẫn không quay đầu lại, nhận lấy bình rượu, vẩy một vòng quanh cái lỗ, sau đó nắm phi đao trong tay, đồng thời bảo mọi người lui về phía sau.
Lão Yên nhìn tôi một cái, bảo tôi đừng làm bừa.
Nhưng không còn thời gian nữa, bởi vì con rắn đầu tiên đã thè lưỡi chui ra từ trong lỗ, tôi nhắm trúng bảy tấc của nó, trực tiếp phi phi đao qua.
Không lệch một chút nào, máu rắn bắn ra xung quanh quan tài, sau đó nó tắt thở.
Rắn này ở đây chung quy sẽ là một tai họa, tiếp theo chúng tôi vẫn sẽ đi lại ở trong mộ này, lỡ đâu gặp phải nữa, nhất định sẽ là chuyện vô cùng khó giải quyết, vậy thì chẳng bằng nhân lúc bây giờ giải quyết nó luôn.
Lão Yên lập tức biết được tôi đang làm cái gì, ông ấy trực tiếp xông qua, khi nhìn thấy rắn sắc mặt lập tức trở nên không tốt: “Rút lui!”
Cái gì?
Tôi quay đầu nhìn ông ấy, bởi vì có con rắn thứ hai ngăn cản, phía sau không có rắn tiến lên. Tôi đang muốn hất rắn ra thì nghe thấy giọng nói sợ hãi của Lão Yên, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Lão Yên nhìn tôi, tức giận nói: “Trường An, cậu không muốn sống nữa à?”
Tôi có hơi vô tội, nhưng ông ấy đã nhanh tay nhanh mắt dùng một ít vàng bạc châu báu chặn kín cửa hang lại, từ đầu đến cuối đều không dám đụng vào con rắn đó.
Tôi không hiểu nhìn ông ấy, nhưng ông ấy đã kéo chúng tôi lui vào trong con đường bên hông của mộ thất, cho đến khi chạy được khoảng năm sáu mét ông ấy mới thở hổn hển hỏi tôi rốt cuộc có biết vừa rồi là nơi nào không?
Nơi nào?
Đương nhiên là tôi biết, tôi còn chạy xuống nhìn thấy hố rắn, sao lại không biết được?
Lão Yên thở ra một hơi: “Có phải hố rắn cậu nhìn thấy rộng khoảng năm mét vuông, xung quanh vô cùng trống không, bên trong có rất nhiều chủng loại rắn, nhưng mỗi con rắn đều chứa kịch độc, hơn nữa đều đang ngủ không?”
Tôi há to miệng, sao ông ấy giống như đã tự mình nhìn thấy vậy…
“Hố rắn độc Ba Lí Đồ?” Giáo sư Hứa đột nhiên nói tiếp, sau đó đến gần quan sát trên dưới tôi, hỏi tôi có đụng vào rắn không, hay là khi ở bên dưới có bị rắn cắn trúng không?
Tôi hoang mang há miệng, sau đó lắc đầu, ông ấy bỗng thở phào một lơi, cơ thể căng thẳng cũng mềm xuống.
Ông ấy vỗ vai tôi: “Trường An, sau này vẫn nên cẩn thận hơn một chút mới tốt.”
“Rốt cuộc hố này là cái gì?” Tôi nhíu mày.
Lão Yên chỉ nhìn màu sắc của rắn đã xác định được tên của hố này, chứng tỏ nhất định ông ấy biết vô cùng chi tiết, bởi vì con rắn đầu tiên chui ra hoàn toàn không có chỗ đặc biệt nào, chỉ là một con ngũ bộ xà bình thường, xếp hạng không quá cao trong các loại rắn độc.
Lão Yên muốn nói lại thôi, sau đó nói nơi này không an toàn, đợt lát nữa lại giải thích.
“Vẫn nên nói đi.” Suy nghĩ của giáo sư Hứa lại tương phản với Lão Yên, ông ấy nhìn về phía tôi, khen ngợi cho dù tôi không biết lai lịch của hố rắn này, lại cũng phản ứng được nhanh như vậy, nếu không có lẽ bây giờ chúng tôi đã nguy hiểm rồi.
Tôi cười hì hì, ít nhiều
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền