Chương 1395: Áo Ngọc Hàn Thi
Tôi nắm chặt tay, sau đó lại thả lỏng, nhìn về phía bọn họ rồi cười nói:
"Để tôi tự đi! Vua Rắn thôi mà, cũng không phải tôi chưa từng giết."
Con rắn khổng lồ trước đó không phải do tôi đã dùng bom nổ chết sao, cho nên bản thân cũng có thể đối phó với Vua Rắn.
"Không được!"
Lão Yên thẳng thừng từ chối, nói rằng chỉ bằng một mình tôi thì không thể đối phó với Vua Rắn, mọi người nhất định phải cùng đi đến đó.
Tôi đang định nghĩ ra lý do để từ chối, nhưng ông ấy đã tỏ ra rất nghiêm túc mà nói: “701 vốn dĩ là cùng tiến cùng lùi, cùng sống cùng chết. Hôm nay, cho dù không phải là cậu mà là bất kỳ người nào khác, tôi cũng sẽ quay về.
"
Tôi cứng họng, biết những gì ông ấy nói là thật, thân làm chủ nhiệm của 701, cho dù ông ấy đối xử tốt với tôi hơn một chút vì tôi là học trò của ông ấy, nhưng trong tình huống này ông ấy cũng sẽ không lấy mạng sống của người khác ra nói đùa.
"
Trường An, chúng ta cùng đi.
"
Nha Tử cũng vỗ nhẹ vào vai tôi, những người khác không nói gì, nhưng chỉ cần nhìn vào ánh mắt của bọn thôi thì tôi cũng biết ý của bọn họ.
Tôi mỉm cười, sau đó gật đầu thật mạnh: “Nhưng tôi muốn tự tay giết chết Vua Rắn.”
Độc là do tôi tự mình gây ra, đồng thời tôi cũng muốn tự mình dọn dẹp mớ hỗn độn này, đám người lão Yên ngược lại cũng không nói gì về chuyện này nên trong lòng tôi cũng hơi thả lỏng một chút.
Thực ra điều tôi lo lắng chính là Lão Yên... Không biết có phải áo liệm ngọc hàn thi này có mối liên quan trọng đại nào hay không, mà lần này ông ấy trông có vẻ đặc biệt chú ý cẩn thận như thế, nhưng loại chú ý cẩn thận này không phải là vì ông ấy đang tiếc mạng sống của mình, mà là quyết tâm cho dù có phải liều mạng thì cũng muốn đem áo ngọc ra ngoài cho bằng được.
Tôi luôn cảm thấy nếu hiện tại thứ ở trước mắt chính là áo liệm ngọc hàn thi, vậy thì cho dù ông ấy có phải mất mạng ngay tại chỗ này thì cũng muốn đưa thứ này ra ngoài.
Thành thật mà nói, tôi đã có chút phát hoảng rồi, cộng thêm những gì Nha Tử đã nói với tôi khi còn ở trong khách sạn nữa, khiến lòng anh ta có hơi bất an.
Mặc dù lúc đó tôi đã an ủi anh ta, nhưng tôi cũng biết anh ta đã quen với việc không tim không phổi, nên cảm giác bất an đó quả thật là rất hiếm khi xảy ra, cho nên trong lòng tôi cũng bị lời này của anh ta làm cho càng ngày càng phát hoảng.
"
Đi thôi!
" Lão Yên vẫy tay.
Tôi lập tức đi ở tuốt đằng trước, sau đó ra hiệu cho bọn họ cẩn thận, lão Yên liếc mắt nhìn tôi rồi nhẹ giọng cười một tiếng.
Tôi biết ý của ông ấy, trước đây lúc tôi chưa cần gánh vác phần trách nhiệm này thì bản thân đều đi theo phía sau ông ấy. Nhưng lúc này tôi đã vô thức ở phía trước dẫn đường, gặp phải nguy hiểm cũng muốn đi lên trước.
Chúng tôi chỉ mới đi được năm sáu mét, cho nên lúc trở về sẽ nhanh hơn rất nhiều.
Sau khi chúng tôi đã đứng ở trước cửa lối đi, tôi hơi quay đầu lại rồi thận trọng nói: "
Mọi người hiểu rõ hố rắn độc hơn tôi, cho nên chỉ cần có một tia khả năng, mọi người đều không được mạo hiểm, hiểu rồi chứ?”
Tất cả bọn họ đều nghiêm túc gật đầu, mà tôi cũng hài lòng quay đầu lại rồi dẫn đầu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền