Chương 1398: Áo Ngọc Hàn Thi
"Chị Thu!" Tôi hét lên.
Cô Thu lập tức ôm chặt lấy tôi từ phía sau, hai tay của tôi nắm chặt lấy chiếc vảy, sau đó cô ấy buông một tay ra rồi đâm thẳng một cây kim tinh mịn như lông trâu vào ngay chỗ vảy đã bị Phân Sơn Lục Trảo của xé ra.
"Xì!"
Vua Rắn há cái miệng to như chậu máu ra, sau đó đâm thẳng vào một bức tường mộ khác.
Tôi kinh hoàng nhìn khoảng cách của chúng tôi đang ngày càng gần với bức tường, nếu chúng tôi cứ như vậy đụng vào thì e rằng cả tôi và cô Thu không chết cũng phải tàn phế!
Đột nhiên, ở cuối bức tường đó xuất hiện một bóng người.
Là Lão Yên...
Không biết ông ấy đã đi qua đó từ lúc nào, nhưng xét theo dáng vẻ của ông ấy thì hẳn là đã sớm chuẩn bị kỹ càng, nhưng với viên đạn của ông ấy được bắn ra từ khoảng cách này sẽ không ảnh hưởng bao nhiêu đến Vua Rắn.
"Tránh ra, Lão Yên, tránh ra!"
Tôi hét lên.
Nếu Vua Rắn cứ như vậy mà đụng tới thì Lão Yên hẳn là phải chết không nghi ngờ.
Nhưng Lão Yên lại không nghe, chỉ thấy ông ấy giơ súng lên rồi cứ như vậy đứng nhìn Vua Rắn đang ngày càng tiến lại gần, sau đó lại ngay trước một giây bản thân bị đánh bay đã nổ súng.
Ầm!
Vua Rắn bị bắn vào đầu, tư thế xông về phía trước bị chặn lại rồi đâm thẳng vào đó.
Ầm ầm...
Tường mộ sụp đổ... Đây là cảnh tượng tôi nhìn thấy trước khi bất tỉnh. Sau đó, tôi cố gắng quay cổ lại muốn tìm kiếm lão Yên, nhưng cổ còn chưa kịp quay lại đã hôn mê bất tỉnh.
Không biết đã qua bao lâu, tôi chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, sau khi từ từ mở mí mắt nặng trịch ra thì phát hiện trên người mình có một đôi tay – Là của cô Thu.
Trước lúc bị đụng vào thì tay của cô ấy đã ôm chặt lấy tôi, cũng không biết cô ấy bị quăng ngã thế nào rồi?
Tôi nhẹ nhàng đẩy tay của cô ấy ra rồi từ từ bò dậy, sau đó mới quay đầu nhìn về phía cô Thu.
Cô ấy nhắm mắt lại, sắc mặt có hơi tái nhợt, nhưng nhìn dáng vẻ này thi hẳn là cô ấy cũng chỉ hôn mê bất tỉnh vì đau giống như tôi mà thôi, cũng không có gì nghiêm trọng cả.
Sau đó tôi lại nghĩ đến Lão Yên, có lẽ ông ấy mới là người nghiêm trọng nhất, lúc đó toàn bộ cơ thể của Vua Rắn đâm vào ông ấy, không biết ông ấy còn có thể sống sót hay không...
"Lão Yên?" Tôi thử gọi một tiếng, nhưng không có tiếng trả lời.
Tôi lo lắng chạy về phía đầu rắn, nhưng chỉ thấy một vũng máu, một vũng máu màu đỏ sền sệt.
Tôi cố gắng hết sức để nhấc đầu con rắn lên, nhưng do con rắn này tật sự quá nặng và trên tay của tôi không còn một chút khí sức nào nên làm sao cũng không nhấc nó lên được.
Không biết nước mắt đã rơi xuống từ khi nào, với một vũng máu như vậy, cộng thêm khí thế lao tới vừa rồi của Vua Rắn, tôi biết hi vọng Lão Yên còn sống sẽ rất mong manh…
Nhưng tôi không tin, nhất định phải nhấc Vua Rắn lên nhìn xem, chỉ cần còn có một chút cơ hội nhỏ nhoi thì tôi sẽ không bỏ qua!
****
"Trường An."
Một giọng nói yếu ớt truyền đến, là của Lão Yên.
Tôi lập tức lau nước mắt, sau đó gần như hét lên:
"Lão Yên, ông chống đỡ một chút, tôi lập tức tới cứu ông ngay."
Nói xong lời cuối cùng thì tôi chợt sững người, bởi vì giọng nói của Lão Yên dường như là đang phát ra từ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền