Chương 1442: Áo Ngọc Hàn Thi
Nha Tử nắm chặt dao găm:
"Tôi… tôi thật sự đâm đấy."
Tôi gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào dao găm trong tay Nha Tử, con dao găm này rất sắc bén, chắc là sẽ dễ dàng đâm thủng da tôi.
Tôi thở dài:
"Anh cẩn thận một chút."
Tuy rằng tôi nói không sợ, nhưng đến lúc này, tôi vẫn run rẩy, thậm chí ngay cả giọng nói cũng run lên.
"Tiểu Thu, cô đang làm gì vậy?"
Cuối cùng đám người Lão Yên cũng phản ứng lại.
Nhưng cô Thu căn bản không để ý đến ông ấy, trực tiếp vỗ vai Nha Tử, sau đó đặt tay lên bụng trái của tôi:
"Đâm vào đây, ngàn vạn lần đừng đâm nhầm, biết chưa?"
Nha Tử khóc như đưa tang, tôi lập tức nhắc nhở anh ta tập trung, nếu như do anh ta run tay mà khiến tôi mất mạng, tôi sẽ "bám theo" anh ta, cho dù làm quỷ cũng không tha cho anh ta.
"Trường An, cậu nhịn một chút."
Nha Tử ngẩng đầu nhìn tôi, sau đó sắc mặt dần dần bình tĩnh lại, tôi biết anh ta đã chuẩn bị xong.
Tôi chậm rãi nhắm mắt lại, để tránh lúc Nha Tử đâm dao găm, tôi sẽ theo bản năng lùi về sau.
Giọng nói của cô Thu hô "bắt đầu" vang lên bên tai.
Cơ thể tôi khẽ động đậy, sau đó cảm thấy có một luồng sức mạnh đè nặng lên người tôi, khiến tôi không thể nào cử động được.
Phập…
Tiếng dao găm đâm vào thịt vang lên, cơ thể tôi run rẩy, nhưng lại không cảm thấy đau đớn.
Tôi mở mắt ra, ngạc nhiên nhìn cảnh tượng trước mặt, người bị thương không phải là tôi, mà là cô Thu. Cô ấy ôm bụng phải, máu không ngừng chảy ra, Lão Yên đang luống cuống băng bó cho cô ấy, còn Nha Tử thì cầm dao găm, ngây người đứng đó.
"Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Tôi gầm lên.
Vừa giúp Lão Yên cầm máu cho cô Thu, tôi vừa nhìn Nha Tử, hỏi.
Sao anh ta lại lệch nhiều như vậy?
Còn cô Thu, nhìn thấy không ổn, tại sao lại không né tránh?
"Là do tôi lao vào."
"Cô câm miệng!"
Cô Thu vừa mới mở miệng giải thích, Nha Tử đã gào lên, sau đó anh ta ngẩng đầu nhìn cô Thu, nghiêm nghị hỏi:
"Cô Thu, rốt cuộc cô muốn làm gì?"
Chát!
Giáo sư Hứa tát vào mặt Nha Tử, mặt Nha Tử lệch sang một bên, không biết nên phản ứng như thế nào.
Giáo sư Hứa lạnh lùng nói:
"Chắc chắn Tiểu Thu có lý do của cô ấy, con làm cô ấy bị thương, còn dám chất vấn cô ấy?"
Nha Tử tủi thân nhìn giáo sư Hứa, nhưng ông ấy căn bản không thèm nhìn anh ta, chỉ tập trung giúp chúng tôi cầm máu cho cô Thu.
May mà vết thương không sâu lắm, cũng không bị thương đến nội tạng, máu rất nhanh đã ngừng chảy, chỉ là sắc mặt cô Thu vừa mới khá hơn một chút, lại trở nên tái nhợt.
Tôi biết chuyện này không thể trách Nha Tử, chắc chắn cô Thu có lý do, nhưng bởi vì cô Thu liên tục bị thương, sắc mặt đám người Lão Yên đều không tốt, cũng không để ý đến việc Nha Tử có ủy khuất hay không.
"Nha Tử, anh lại đây..."
Tôi vẫy tay với Nha Tử.
Máu đã ngừng chảy, không cần tôi giúp nữa, nhưng tôi vẫn còn nghi vấn trong lòng.
Nha Tử liếc nhìn tôi, sau đó lại nhìn giáo sư Hứa, nhưng ông ấy đang quan tâm đến tình trạng sức khỏe của cô Thu, thậm chí còn không thèm liếc nhìn anh ta.
Anh ta ủ rũ đi về phía tôi, câu đầu tiên anh ta nói chính là, anh ta thật sự không biết cô Thu sẽ lao đến.
Đây cũng chính là điều mà tôi nghi ngờ, tôi nghiêm túc nhìn anh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền