Chương 53:
“Mấy anh đang nói cái gì?” Đội trưởng Trần ngoan cố hỏi một câu: “Cho dù là một nửa, cũng có nội dung chứ phải không?”
Lão Yên nhìn ông ấy một cái, sau đó lộ ra vẻ mặt kỳ quái, nói từng chữ một: “Trong… hang… động… các… anh… sẽ…”
Sau khi chúng tôi nghe xong thì đều yên lặng, lúc này nhìn lão Yên thật sự có chút kinh dị.
“Bọn họ không biết chúng ta đang ở đây.” Lão Yên khôi phục lại vẻ mặt trước đó, chẳng qua lời nói ra lại làm chúng tôi càng thêm khó chịu.
Lão Yên nói thường thì hai ngày bọn họ sẽ liên lạc một lần, trao đổi tin tức cho nhau, hôm nay vốn chưa tới ngày liên lạc, vì vậy ông ấy nghi ngờ rất có khả năng đội ngũ khác đã gặp phải nguy hiểm.
“Hơn nữa nửa lời còn lại, cứ làm tôi cảm thấy bất an.” Lão Yên dụi đầu thuốc lên mặt đất, mặt ủ mày chau nói.
Chúng tôi không nói gì cả, chủ yếu là do cũng không biết nói gì, cuối cùng là lão Yên xua tay phá vỡ sự yên lặng này, nói chắc là đều nghỉ ngợi tạm tạm rồi, cứ vào trong hang động xem thử trước.
Chúng tôi chỉnh lý lại balo một chút, sau đó đứng dậy.
Tôi và lão Yên một trước một sau kẹp hai người Rắn Độc và đội trưởng Trần vào giữa rồi đi vào hang động.
Trong hang động rất tối, cho dù mở đèn pin cũng chỉ có thể chiếu sáng được vùng đất dưới chân, dường như ngay cả ánh sáng cũng bị bóng tối nuốt chửng vậy!
Tôi chiếu đèn xung quanh, chỉ thấy vách tường xung quanh đều là nham thạch, trên nham thạch còn bám rêu xanh, sờ lên trơn tuồn tuột, nguyên nhân chắc hẳn là vì cách dòng nước ngầm kia rất gần.
“Nham thạch này nhìn giống như đã từng được đánh bóng vậy.” Sau khi tôi sờ mấy miếng nham thạch thì có chút khó hiểu nói.
Lão Yên tiến tới gần sờ lên đá nham thạch nghiên cứu một lúc lâu rồi mới đồng ý với lời của tôi, sau đó dùng giọng điệu khó mà tin tưởng nói, không ngờ tới hang động chôn ở bên dưới lớp cát lại là hang động do con người tạo thành.
Nhưng mà chúng tôi cũng không cảm thấy kỳ lạ, khí hậu sa mạc biến đổi khôn lường, khi hang động này vừa mới được xây xong, tám phần là nó vẫn ở trên mặt cát, chẳng qua sau này đã chìm xuống mà thôi, việc làm tôi khá để ý chính là tại sao người cổ đại lại muốn xây dựng hang động này? Rốt cuộc những con cá quái dị đó đang sợ hãi cái gì?
Ngón trỏ và ngón giữa của Lão Yên khép lại rồi gõ lên trên cách đá nham thạch: “Bên trong nham thạch này trống rỗng.”
Rỗng bên trong?
Tôi nghiêng đầu đặt tai gần nham thạch, cũng đưa tay lên gõ, âm thanh truyền lại quả nhiên là vô cùng rỗng.
“Nham thạch này trên ngàn năm rồi nhỉ?” Tôi nhìn lão Yên một cái.
Ông ấy gật đầu: “Đừng coi thường trí tuệ của người cổ đại, rất nhiều thứ bọn họ phát minh ra, xã hội bây giờ cũng không có cách nào mô phỏng lại được.”
“Không phải.” Tôi lắc đầu: “Ý của tôi là vì sao bọn họ hao tâm tổn sức để khoan rỗng đá nham thạch này?”
Đội trưởng Trần ở một bên thiếu kiên nhẫn nói: “Quan tâm vì sao bọn họ làm vậy làm gì, trực tiếp mở ra nhìn thử không phải là được rồi sao.”
Tôi và lão Yên đều yên lặng, sau đó ông ấy lấy ra một cái ống đồng rỗng ruột to chừng ngón tay rồi cẩn thận cắm vào trong khe hở của vách đá.
Cắm vào khoảng hai mươi cm, ống đồng không động đậy nữa, lão Yên gõ ống đồng, sắc mặt thay đổi.
“Sao
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền