ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 55. Chương 55

Chương 55:

“Lão Yên, mấy người đều chết ở đâu rồi? Ông đây sắp không cầm cự nổi nữa mất.

" Tôi nín thở và hét lớn.

Sau khi hét xong, tôi có một cảm giác rất kỳ lạ, dường như sự im lặng vừa rồi đã biến mất, tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân hoảng loạn của lão Yên và những người khác.

Tiếp theo, tôi cảm thấy có ai đó đang tấn công con quái vật phía sau mình, ngay khi sức lực của con quái vật nhẹ đi thì tôi lập tức bò về phía trước vài bước rồi đứng dậy thở hổn hển.

“Cậu ổn không?"

Lão Yên không biết từ khi nào đã tìm được một chiếc đèn pin, lo lắng hỏi tôi.

Tôi thở hắt ra: “Không chết được”.

“Đừng nói nhảm nữa, tại sao cái thứ này đánh mãi không chết vậy chứ?” Giọng nói tức muốn hộc máu của đội trưởng Trần truyền đến, chúng tôi vội vàng chạy tới hỗ trợ.

Tôi nhìn thấy đội trưởng Trần đang vật lộn với con quái vật, trên người dính rất nhiều chất lỏng không xác định, Rắn Độc cũng không ngừng dùng dao găm tấn công vào điểm yếu của đối phương, nhưng thứ này dường như không hề biết đau đớn, cứ nhắm ngay đội trưởng Trần mà cắn.

"Tránh ra!" Lão Yên đột nhiên hét lên. Tôi và Rắn Độc nhanh chóng lùi lại, chỉ thấy ông ấy móc từ trong túi ra một nắm cát đỏ rồi ném thẳng vào con quái vật.

“Ngao!

" Con quái vật bị đau kêu lên một tiếng, thế mà lại thực sự buông đội trưởng Trần ra.

Ông ấy nhanh chóng tập hợp lại chỗ chúng tôi, ngạc nhiên hỏi lão Yên rằng sao ông ấy lại biết mấy hạt cát này có ích?

Lão Yên nói mình cũng chỉ muốn thử xem, rốt cuộc vị trí mà con quái vật này xuất hiện trùng hợp lại là nơi không có cát đỏ.

Vẻ mặt đội trưởng Trần giống như vừa ăn phải con ruồi, sau đó sắc mặt trắng bệch nói: "

Nhưng hình như nó không bị sao cả...

"

Chỉ thấy con quái vật vừa mới quay lưng về phía chúng tôi đang chậm rãi quay lại, một đôi móng vuốt đẫm máu hiện ra dưới ánh đèn pin, có vẻ như thiệt hại mà cát đỏ gây ra cho nó là rất hạn chế.

“Còn đứng đực ra đó làm gì, chạy đi!"

Lão Yên hét lên.

Chúng tôi kịp thời phản ứng lại, quay người lập tức chạy ra ngoài. Thứ này không thể đánh chết được, nếu tiếp tục đánh với nó, sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ xong đời.

Vừa rồi chúng tôi đã đi trên con đường được một lúc lâu, bây giờ lại bắt đầu chạy, chẳng mấy chốc đã đến cuối đường, nơi có một cánh cổng đá đang chặn lại!

******

"Tôi tới mở cửa, Trường An, cậu vén áo lên để lộ hình xăm Cửu Long trên lưng ra đi, dùng cát đỏ để chặn nó lại một lúc."

Lão Yên nhét cát đỏ vào tay tôi, sau đó không nói gì nữa.

Tôi không có thời gian phản bác lại ông ấy, nhanh chóng vén áo để lộ phần lưng ra rồi đưa cát đỏ cho Rắn Độc đang đứng bên cạnh.

“Thật sự có ích.

" Rắn Độc lẩm bẩm.

Tôi không nhìn thấy tình hình ở phía sau, chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân, dường như nó càng ngày càng gần, tôi đổ mồ hôi lạnh, nói: “Không phải nói có ích sao? Sao nó còn đi về hướng này?"

Rắn Độc nói tốc độ của nó đúng là đã chậm lại, chắc là đang cố kỵ điều gì đó.

Con quái vật càng lúc càng đến gần, Rắn Độc cũng rải cát đỏ mấy lần, nhưng chỉ có thể khiến tốc độ của nó giảm đi một chút, đã sắp sửa tiếp cận được chúng tôi.

Cũng may là cửa đá lần này không khó mở, ngay lúc quái vật chuẩn bị

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip