ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 64. Chương 64

Chương 64:

Lão Yên không nói với tôi cụ thể quốc bảo đó là gì, nhưng lăng mộ có quốc bảo bình thường sẽ có rất nhiều cơ quan, Manh Hiệp kia đi vào trong đó một mình, cuối cùng trở ra chỉ tổn thất có một đôi mắt thì quả thật có chút tài năng.

Bây giờ tôi đã biết được vì sao lão Yên lo lắng, nếu một người có năng lực như vậy mà chết trước khi vào lăng mộ thì có thể tưởng tượng được trên đường đi nguy hiểm tới cỡ nào.

Tôi đành phải an ủi lão Yên, nói là không chừng bọn họ cũng bị nhốt ở một nơi nào đó giống như chúng ta, dù sao trước khi nhận được tin báo, lão Yên cũng không thể trả lời ngay được.

“Tôi cũng hy vọng là như vậy!” Lão Yên dập tắt điếu thuốc trong tay, hiển nhiên cũng không bởi vì lời nói của tôi mà thả lỏng.

Lão Yên nói xong những lời này, trầm mặc thật lâu mới hỏi tôi, nếu lần này có thể sống sót trở về, ông ấy đề cử tôi đến bộ phận của ông ấy thì tôi có đồng ý không?

“Tôi có đủ tư cách không?” Tôi vò đầu.

Lão Yên nở nụ cười, nói rằng chỉ bằng vào hình xăm Cửu Long trên lưng tôi, còn có kinh nghiệm phong phú mà tôi đã biểu hiện ra trong chuyến đi này cũng đã vượt qua kiểm tra rồi.

“Chỉ là cậu phải hiểu rõ, đã vào nghề này thì sinh ly tử biệt là chuyện thường như cơm bữa.” Cuối cùng ông ấy bỏ lại thêm một câu.

“Mau tới đây, nơi này có thi thể!”

Ngay khi tôi đang suy nghĩ nên trả lời ông ấy thế nào, Rắn Độc cách đó không xa đột nhiên hô một câu, chúng tôi vội vàng xúm lại.

Chỉ thấy thi thể này đã thành bộ xương khô, quần áo bọc bên ngoài cũng nát thành từng miếng vải vụn, vừa nhìn qua liền biết đã chết mấy năm rồi.

Tôi nhìn lướt qua rồi nói đây chắc bị trận bão cát gần đây đào lên.

Tôi cũng không quá quan tâm, trong sa mạc quanh năm suốt tháng không biết phải cắn nuốt bao nhiêu mạng người, đây chẳng qua chỉ là một trong số đó mà thôi.

Ngược lại lão Yên dường như rất để ý, cau mày ngồi xổm bên cạnh bộ xương khô, đưa tay sờ soạng xung quanh nó, một lúc lâu sau lại từ trong bộ quần áo thối nát lôi ra được một cuốn sổ được bọc trong túi nilon.

Lão Yên cau mày nói: “Nếu tôi nhớ không lầm, đây là cuốn sổ của đội khảo sát năm năm trước.”

Ông ấy nói trước khi tiến vào La Bố Bạc, đã xem qua tư liệu về năm năm trước, trong đó có quyển sổ như vậy, hình như là được đặc chế, có thể chống thấm nước chống ẩm, cho nên rất thích hợp dùng để ghi chép dã ngoại.

Tôi chợt thấy hứng thú: “Nói như vậy, người này là thành viên của đội khảo sát kia sao?”

Lão Yên ừ một tiếng, sau đó lấy quyển sổ từ trong túi nilon ra, lúc vừa mở trang đầu tiên ông ấy liền ngây ngẩn cả người, tôi thấy thật lâu mà ông ấy vẫn không có động tĩnh gì, vội hỏi làm sao vậy?

Ông ấy đưa quyển sổ cho tôi, tôi cúi đầu nhìn, chỉ thấy trên trang bìa rõ ràng viết một cái tên: Dư Thành Trạch.

“Người này chính là Dư Thành Trạch sao?” Tôi lập tức bùng nổ: “Xem ra bộ dạng này cũng không giống như là vừa chết mới mấy tháng ...”

Rắn Độc ở một bên cũng tiến lại gần, nói là bộ xương khô này tùy tiện bóp một cái cũng sẽ biến thành bột trắng, vì vậy phải chết ít nhất ba bốn năm rồi.

Lão Yên nhíu mày thành chữ xuyên, sau một lúc lâu liền quyết định xem nội dung trong sổ rồi nói:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip