ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Bất Diệt Truyền Thuyết

Chương 82. Thạch gia quyền

Chương 82: Thạch gia quyền

Hai người trở lại "Nhà" Thạch Thiên, mạnh mẽ buông hành lý xuống, Thạch Hiểu Mẫn chạy xung quanh căn phòng, trong miệng không ngừng hô "Oa", sờ đông ngó tây, qua mười mấy phút đồng hồ mới thăm quan xong, sau đó chạy về chỗ Thạch Thiên ngồi cạnh hắn nói:

"Nghĩ không ra ngươi lại là một ông chủ nhỏ a! Gian phòng này có đến mấy trăm vạn không!"

Thạch Thiên cũng không rõ ràng lắm giá của căn phòng này là bao nhiêu tiền, nghĩ thầm căn phòng này cũng chỉ có hơn trăm thước vuông, có cái gì mà ngạc nhiên như vậy, hắn thuận miệng nói:

"Không kém bao nhiêu đâu, chị em các ngươi ở Bắc Kinh sống trong căn nhà như thế nào vậy?"

Thạch Hiểu Mẫn than thở nói:

"Ài... Đừng nói nữa, trước đây ta học thì ở luôn trong ký túc xá, chị thì ở ký túc xá trong đơn vị, ngày nghỉ ta lại tới ký túc xá của chị, họa huần lại đến chỗ các bác là chiến hữu trước đây của baba ở vài ngày, coi như "

Bốn biển là nhà

" Cũng không sai biệt gì lắm."

Thạch Thiên nghe nàng kể khổ như vậy, giọng nói lại thản nhiên, vẻ mặt thờ ơ như không, tựa hồ như nàng đã sớm quen với cuộc sống như thế, khiến Thạch Thiên không khỏi đau xót, hận tại sao mình không sơm sống lại vài năm hoặc vài chục năm để chiếu cố các nàng, bây giờ trái lại lại để các nàng coi là trẻ con, khỏi phải nói cũng biết phiền toái như thế nào, nếu như là bốn, năm mươi tuổi,... ít nhất ... Các nàng còn thừa nhận mình là trưởng bối...

Thạch Hiểu Mẫn gọi một cú điện thoại cho Thạch Lệ, nói cho nàng biết mình đã tới căn hộ của Thạch Thiên rồi, để cho nàng biết sau khi tan sở thì đến đây luôn, không cần phải quay về khách sạn nữa. Đón lấy tập báo, nàng liền trở về phòng mình, sau đó tìm thông tin tuyển dụng trên đó. Thạch Thiên không có chuyện gì để làm, cùng với người ở thời này không có nhiều chuyện phù hợp để nói, hơn nữa Thạch Hiểu Mẫn cũng không coi mình là trưởng bối, mà trong ánh mắt nàng hắn chỉ là một đứa trẻ, hắn nhìn vào mà phát cáu, liền cũng trở về phòng mình, ngồi xem tv.

Chạng vạng tối, sau khi Thạch Lệ trở về đánh giá xung quanh gian phòng cũng cảm thấy hài lòng, liền đưa trước cho Thạch Thiên một tháng là một vạn tiền thuê nhà, kỳ thực cũng không được tính là nhiều, án với giá thuê nhà ở Hongkong hiện nay còn rẻ hơn rất nhiều, tùy tiện tìm một căn phòng 10_20 thước vuông cũng mất tới hai ba nghìn, hơn nữa vị trí lại hẻo lánh.

Thạch Thiên cũng không chấp nhận như vậy, một vạn đô la Hồng Kông coi như là một nửa tháng lương của Thạch Lệ rồi. Hắn kiên quyết từ chối, nói chỉ cần đưa cho hắn một, hai nghìn là được rồi. Thạch Lệ đương nhiên là không chịu, cuối cùng hai người thông qua một hồi

"Cò kè mặc cả"

, đem tiền thuê nhà định tại giá năm nghìn đô la Hồng Kông. Thạch Hiểu Mẫn ở một bên xem kịch vui "Hi hi" Cười lớn, nói chưa từng thấy hai người nào như bọn họ cả, người cho thuê phòng thì liều mạng đòi lấy giá thấp, còn kẻ đi thuê phòng lại liều mạng trả giá cao, ngày hôm nay cuối cùng cũng được mở mang kiến thức rồi.

Bữa cơm tối được hai chị em chuẩn bị, gói một nồi bán sủi cảo chúc mừng ba người "Đoàn tụ" Cùng một chỗ, ngồi cùng ăn được một lúc, Thạch Lệ đột nhiên hỏi: "Đồ dùng trong gian phòng của hai người chúng ta ở đâu tới vậy, không phải là ngươi ở một mình sao, thế nào mà lại có hai

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip