Chương 83: Đóng cửa tự nghĩ
Thạch Thiên thấy nàng không có hứng học, hắn cũng không miễn cưỡng, học võ đúng là rất gian khổ, cũng không phải một sớm một chiều là có thể học được. Hắn nghĩ thầm dù sao nàng chỉ muốn đi làm thôi, cũng không phải là tham gia quân ngũ hoặc làm kẻ trộm, lại biết một vài
"Thạch gia quyền"
, ở công ty cũng không ai bắt nạt được nàng, nếu ai dám khi dễ nàng, cùng lắm thì lão tử tự mình đi bóp nát đầu hắn.
Hắn lại nghĩ Thạch Lệ là cảnh sát, chắc cũng dạy nàng một ít môn công phu phòng thân, nhìn bộ dáng của nàng duyên dáng như vậy chắc chưa học qua nội gia công pháp, một cô bé có được bao nhiêu khí lực chứ, chỉ học được vài món quyền cước khẳng định là thiếu, buổi tối chờ khi nàng về hắn phải dạy cho nàng một bộ nội gia công pháp mới được, thế nhưng dạy nàng món gì đây? Thạch Lệ năm nay đã hai mươi tám tuổi rồi, bây giờ học từ đầu công pháp đã không còn thích hợp nữa, vả lại công tác hiện tại của nàng đều phải phí rất nhiều năng lực trí óc, cũng không thể tĩnh tâm luyện công, mà để nàng luyện trong vòng ngắn ngủi ba năm cũng không có thành quả gì.
Mà công pháp sở học của mình cũng không tích hợp đối với phụ nữ, bât quá vạn pháp cũng không rời khỏi kỳ tông, Thạch Thiên có rất nhiều nội công tâm pháp, hắn cũng có hiểu qua
"Thái Ất Mật Điển"
, nhưng đó chẳng qua cũng chỉ là tiểu thuật nông cạn bên ngoài mà thôi. Thẳng thắn tự nghĩ ra một bộ tâm pháp nội công thích hợp cho các nàng cũng không phải là khó, bớt chút thì giờ là được rồi.
Thạch Hiểu Mẫn đánh dấu mấy địa điểm thông báo tuyển dụng, sau đó ôm tập báo chuẩn bị ra ngoài, đột nhiên thấy Thạch Thiên nhăn hàng lông mày lại, nàng cuống quít hỏi:
"Ngươi làm sao vậy? Thân thể khó chịu à?"
Nàng liền dùng bàn tay đặt lên trán Thạch Thiên, xem trán hắn có bị nóng hay không.
Thạch Thiên đang nghĩ ngợi sáng tạo một bộ tâm pháp mới, hắn liền nghiêng người tránh ra, nói:
"Ta không sao, đang suy nghĩ một số thứ thôi."
Thạch Hiểu Mẫn phun phi phi nói:
"Tuổi còn nhỏ mà nghĩ nhiều thứ như vậy không tốt đâu, lại nhớ tới nữ bạn học sao? Được rồi, ta hỏi ngươi, tại sao ngươi không đến trường vậy?"
Thạch Thiên nhất thời phiền muộn, liếc nàng một cái nói:
"Ta không muốn đi thì không đi, ngươi quản được sap."
Hắn liền cầm lấy một miếng bánh ga-tô đút vào trong miệng, sau đó trở về phòng mình, đỡ phải nghe nàng dong dài. Thạch Hiểu Mẫn tức giận chạy ra khỏi cửa, đạp vài cái lên cánh cửa sau đó mới rời đi.
Thạch Thiên ngồi trên giường, nghĩ thầm thân phận của mình hiện tại là một học sinh, muốn chiếu cố cho các nàng quá bất tiện rồi. Lại bị các nàng trách là không đến trường nữa, nếu như đổi lại là người khác bản thân mình sáng sớm đã bị người ta nói dong dài như vậy hắn đã sớm hạ thủ rồi, buồn phiền nhất là người này lại là hậu nhân của mình, không thể ra tay được, hắn phải nghĩ một biện pháp khác mới được. Dù sao hiện tại dưới sự trợ giúp của Tiêu Vi, chữ giản thể mình đã nhận biết được kha khá rồi, mấy thứ khác căn bản hắn không có hứng thú, không bằng sớm nghỉ học, để tránh bị Hạng Kiều các nàng quấy rối, chính là nhất cử lưỡng tiện.
Sau khi hạ quyết tâm Thạch Thiên liền điện cho Pierre Ni, để hắn giúp mình xinh nghỉ học, lý do thì để tự hắn suy nghĩ, miễn là mình không đi học nữa, hoặc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền